Chiến Thư Của Nàng Tình Nhân Nhỏ
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
ước mặt, nàng còn thấy dễ chịu hơn một chút, làm cho Vệ Minh chỉ dám xuất hiện những lúc nàng đã ngủ.
Nhị Xảo là người duy nhất mà Thanh Thu quen ở đây, nhưng nàng ta lại chưa sinh con bao giờ, cũng không giúp được gì. Đúng lúc này, Trần lão gia hiểu chuyện nhắm đúng thời cơ, đưa một phu nhân có kinh nghiệm tới, để chăm sóc cho Thanh Thu. Chồng nữ tử ấy họ Phạm, người ta gọi là Phạm nương tử, nhanh nhẹn hoạt bát, chỉ là xoa chân bóp vai cũng giúp nàng thoải mái không ít.
Vệ Minh vì muốn nàng thoải mái, đã đón anh em Thụy Lân từ trấn Vân Thủy đến, khiến Thanh Thu cũng thấy vui vẻ lên rất nhiều, còn giữ anh em họ ở lại tránh nóng. Có Thụy Phương ở bên cạnh giải khuây, Thanh Thu dần dần không còn khó chịu như trước nữa. Hằng ngày nàng cũng chịu ăn uống hơn khiến Vệ Minh thở phào nhẹ nhõm. Chỉ vì trận ốm nghén này mà hắn phải ở lại thành Vân Châu khá lâu, mất hơn một tháng vẫn chưa lên đường được.
Dù như thế, Thanh Thu vẫn nhận thấy không khí trong Ngọc Lâm uyển ngày một căng thẳng, đến nơi ở của hầu nữ ở phía sau chỗ nào cũng có người canh gác. Vì cơ thể nàng không khỏe, lâu rồi chưa ra ngoài chỉ đi lại trong uyển, thỉnh thoảng bắt gặp một nhóm người, điều này khiến Thanh Thu khó mà bình tĩnh nổi.
Một hôm, nhân lúc không bị nghén, nàng yếu ớt dựa vào lòng Vệ Minh hỏi chuyện này, nhưng hắn lại không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng vuốt đôi lông mày đang chau lại của nàng, điềm đạm đáp: “Chuyến đi này vốn để dẹp loạn, có vài con cá lọt lưới mà thôi, nàng đừng lo lắng”.
Dẹp loạn? Thanh Thu chưa bao giờ nghe nói có loạn thổ phỉ, từ khi Nam – Bắc Vu kết thúc đàm phán tới nay, hai nước luôn sống trong hòa bình. Núi Vọng Xuyên không còn cảnh đao kiếm nữa, cuộc sống của bách tính cũng vui vẻ hơn… Ai dám gây sự với thế tử, người đã lập công hiển hách trên chiến trường chứ? Vệ Minh từng nói lần này hắn tới đây là theo lệnh của hoàn thượng, loạn thổ phỉ thôi mà kinh động đến cả thế tử phải đích thân ra tay ư?
Không hiểu tại sao, Thanh Thu đột nhiên nghĩ đến Ninh Tư Bình, vết máu không rõ đó như chỉ thẳng về hướng Bắc Vu. Một cảm giác hoang mang và hoảng sợ ập tới, bao nhiêu lâu nay, nàng đã quên mất rằng có một ngưòi như thế tồn tại.
Vệ Minh nhận ra sự khác lạ của nàng, nghi hoặc cúi đầu nhìn, mới phát hiện mặt nàng đã trắng bệch, kinh ngạc nói: “Sao thế? Có phải lại thấy không khỏe không, để ta gọi người tới khám”.
“Không, không, thiếp rất khỏe.” Thanh Thu vội vàng ngăn lại, giọng nói thiếu tự nhiên: “Chắc là trời nóng, không ăn được gì, nên giờ hơi đói”.
Vệ Minh không nghi ngờ gì nữa, cười đáp: “Nói thật, ta cũng đói rồi, chưa ăn gì cả”.
Nói xong Vệ Minh gọi người chuẩn bị đồ ăn, không lâu sau Thanh Thư quản gia bèn cho người mang mấy điểm tâm vào, Thanh Thu cũng chỉ động đũa qua loa, Vệ Minh cũng ăn không nhiều. Hắn là người quá kén chọn, trước kia còn có Thanh Thu tận tâm để ý thực đơn, giờ hắn đâu nỡ để nàng phải vất vả.
Thanh Thu có thai, đây là đứa con đầu tiên của hắn, lần đầu làm cha khiến Vệ Minh có chút tự hào không thể diễn tả bằng lời, không biết năm xưa phụ vương hắn có tâm trạng thế nào? Nghĩ đến đây Vệ Minh thoáng động lòng, có lẽ nên báo cho cha mẹ đang ở Việt Đô xa xôi biết tin này, nếu không khi hồi kinh mang theo cả vợ cả con sẽ khiến hai vị ấy sợ chết khiếp.
Nhưng dường như Thanh Thu chẳng vội hồi kinh, Vệ Minh không muốn nói với nàng những chuyện liên quan tới Thiên phủ, một là không muốn nàng lo, hai là… không muốn nàng biết bất kỳ tin tức gì của Ninh Tư Bình.
Từ Bắc Vu có tin vui gửi về, thế lực của Thiên phủ đang dần bị chia rẽ, tất cả mọi chuyện nên kết thúc tại đây. Vị chủ nhân vẫn đứng sau điều khiển giang sơn Bắc Vu từ trước tới nay bỗng nhiên biến mất không dấu vết, không rõ đã đi đâu, dù Ninh Tư Bình có muốn cũng chẳng còn khả năng lết tới Nam Vu.
Vệ Minh không hề buông lỏng cảnh giác, mà phòng bị cho Ngọc Lâm uyển, chỗ nào cũng canh phòng nghiêm ngặt, không ai có thể lẻn vào hoặc rời đi khỏi đó.
Một hôm vào tầm chiều, sau khi Thanh Thu vừa nôn ọe một trận kinh thiên động địa mồ hôi dính khắp người, đầu óc hỗn loạn, thì Thanh Thư sai a hoàn tới báo, là Tống nhị công tử Tống Củng mang theo ái thê đến thăm.
Nàng đón lấy chiếc khăn lạnh mà Thụy Phương đưa đến, lau qua mặt, thầm nghĩ: Tống Củng sao tự nhiên lại đến đây, hắn và Linh Ngọc tiểu thư mới thành thân chưa được nửa năm, theo lý mà nói thì cô dâu mới phải dốc lòng hầu hạ cha mẹ chồng mới đúng, lần này tới thăm nàng, lẽ nào là bên phủ quận vương đã biết rồi ư?
Ngọc Lâm uyển ngoài việc thủ vệ hơi nhiều ra thì phong cảnh cũng không tệ, khiến Tống Củng phải reo lên rằng không uổng chuyến đi này, khen thế tử thật biết cách hưởng thụ. Từ sau khi thành thân cùng Huống Linh Ngọc, hắn đã trải qua những ngày thần tiên, nhớ lại thời gian thường xuyên tới phủ thế tử, hắn vẫn thấy hoài niệm. Khi hắn thành thân, Vệ Minh phụng mệnh hoàng thượng ra ngoài chưa về, trong nửa năm vội vội vàng vàng về được có hai lần, lần này nghe nói Vệ Minh đã tìm thấy Thanh Thu, ở lại thành Vân Châu không về, nên hắn đưa Li