Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

đang chăm chăm nhìn mình, lòng có chút khó hiểu. Người này, cảm giác rất quen, giống ai nhỉ? Nếu khuôn mặt không trắng bệch như thế, nếu ánh mắt không sắc lẹm như thế, nếu thân hình không yếu đuối như thế, nếu không mặc một bộ đồ đen nặng nề như thế, thì có lẽ có vài phần giống với tiểu tử nhà họ Cao. Nhưng đã sáu năm rồi, tiểu tử nhà họ Cao trông như thế nào nàng cũng không nhớ rõ, tại sao lại nghĩ đến việc có người giống y? Tối nay nhất định nàng bị ma nhập rồi.






Tâm Tình Đường Xa
Người đó chính là chủ nhân Thiên phủ của Bắc Vu, Ninh Tư Bình, y và Vệ Minh uống rượu say sưa không tránh khỏi phải rời bàn tiệc đi vệ sinh. Hai người mặc dù thân phận đối lập nhau, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra thân thiết. Vệ Minh nhất thời cao hứng, cùng y dạo một vòng quanh phủ, không bàn tới việc đàm phán hòa bình giữa hai nước, mà chỉ nói về những phong tục của Nam Vu. Cả hai còn chưa quay về bàn tiệc, thì một hộ vệ đã vội vàng chạy đến báo rằng ở Giám Thiên các xảy ra chút chuyện. Vị hộ vệ này chính là người được Vệ Minh cử theo sát bên Thanh Thu từ sau lần xảy ra việc ở quận vương phủ, sau khi đến phủ thế tử bèn rút người này về. Hôm qua khi từ thủy tạ trở về, hắn suy nghĩ mông lung, cuối cùng lại xếp tên thuộc hạ theo sát Thanh Thu. Người này tối nay đứng bên ngoài thiện phòng đợi Thanh Thu nấu nướng xong quay về, đúng lúc chứng kiến mọi chuyện xảy ra bèn lập tức đi bẩm báo với thế tử.
Vệ Minh vội vàng xin lỗi vì đã thất lễ, rồi theo hộ vệ Giám Thiên các. Nào ngờ vị Ninh tông chủ này không ngại hiềm nghi, lại theo hắn tới đây. Vệ Minh thấy Thanh Thu đang ôm cây đàn nhìn chăm chăm người ta một cách vô lễ, hắn đành quay người lại nói: “Vừa rồi trong phủ xảy ra chút chuyện, khiến Ninh tông chủ chê cười rồi”.
Ninh Tư Bình dường như không nhìn thấy ánh mắt của Thanh Thu, đáp: “Nếu cần Ninh mỗ ra tay tương trợ, thế tử đừng ngại lên tiếng”.
Vệ Minh cười: “Không cần, đa tạ Ninh tông chủ, chút chuyện mọn này đâu cần tới sự tương trợ của Thiên phủ. Nào, ta và ngài cần phải quay về bữa tiệc tiếp tục vui vẻ thôi”.
Y có chút nổi nóng: “Hiền đệ, đệ uống nhiều rồi’”.
“Ha, huynh xin đệ đưa huynh đến đây, lẽ nào không phải vì nàng ta? Nghe đệ nói này, nữtử nhà tử tế có ai không muốn được gả cho huynh, sao huynh cứ thích Thanh Thu? Haizz.” Hắn lắc đầu thở dài, vẻ như vô cùng tiếc cho một con mọt sách ngu muội. Mấy hôm nay Tống Củng đã hiểu ra, Vệ Minh sẽ không để Thanh Thu đi, Khổng Lương Niên chắc chắn sẽ phải thất vọng.
Khổng Lương Niên không trả lời, chỉ cúi đầu nhấm rượu, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn đoàn sứ giả đến từ Bắc Vu kia một cái. Việc đàm phán giữa hai nước thật tốn thời gian, thời tiết càng ngày càng lạnh, không chừng đoàn sứ giả Bắc Vu này sẽ ở lại đây qua mùa đông. Y sớm đã nghe nói hoàng thượng có ý muốn viện hàn lâm phái người theo đoàn sứ giả Bắc Vu sang bên ấy giao lưu, đồng thời nhậm chức ở đó năm năm. Y vốn có ý định đi, chỉ mong trước khi rời khỏi Bắc Vu có thể làm xong việc chung thân đại sự, thành thân với Thanh Thu. Trong thời gian y tới Bắc Vu nhậm chức, Thanh Thu sẽ cùng đi với y.
Có điều việc này khó thành, Thanh Thu không bằng lòng, thế tử cũng chẳng chịu thả người, nghe ý Tống Củng, thì thế tử Vệ Minh kia hình như có ý với Thanh Thu, việc này thế là rắc rối rồi.
Rượu cạn thức ăn hết, khách chủ đều vui. Sau khi tan tiệc, Tống Củng đứng dậy định đi tìm Vệ Minh, đồng thời nghe ngóng xem Linh Ngọc tiểu thư có hài lòng với sự sắp xếp ngày hôm nay không. Tuyết Chỉ đại gia kia cũng từng rời tiệc tới gặp nàng ta, gặp được người mình sùng bái chắc hẳn Linh Ngọc rất vui. Nhưng Vệ Minh lại cáo lỗi lui trước biến mất rất nhanh, dường như vội vàng giải quyết việc gì vậy, phần tiễn khách do quản gia lo liệu.
Tống Củng đành quay người đi tìm Khổng Lương Niên, định cùng sư huynh của mình rờiđi, ai ngờ y cũng biến mất, không biết từ lúc nào mà nhanh thế?
Khổng Lương Niên không ngồi kiệu tiễn khách của phủ thế tử, mà một mình thong thả đi tới một nơi tối tăm ánh trăng không thể chiếu tới. Y nhìn ngó xung quanh, đến một chỗ bị khuất rồi dừng lại, khẽ ho lên một tiếng, giống như đang đợi gặp ai. Dù gì Khổng Lương Niên cũng chưa từng làm việc này, ở đây gần ngoại ô, buổi tối tĩnh lặng tới rợn người. Một cơn gió thổi qua, bên cạnh y đã xuất hiện thêm một người nữa, khẽ nói: “Khổng huynh tại sao lại buồn bã không vui?”.
Khổng Lương Niên nhìn khuôn mặt ấy, trong lòng dấy lên cảm giác xa lạ không sao thích ứng được, nghĩ ngợi rồi đáp: “Ninh tông chủ, ngài và ta thật sự không cần gặp lại nhau, ta là thần tử Nam Vu, ngài là chủ nhân Thiên phủ Bắc Vu, cần tránh mọi hiềm nghi mới phải”.
Ninh Tư Bình biết tính tình Khổng Lương Niên rất bảo thủ, cũng không để ý những lời xa lạ ấy, cố nén giọng đáp: “Ta có lời muốn hỏi”.
“Xin cứ nói.”
“Thế tử Vệ Minh kia có quan hệ gì với Thanh Thu, hắn có tâm ý Thanh Thu ư? Thanh Thu tới giờ vẫn chưa chịu xuất giá, không phải sao?”
Ninh Tư Bình hỏi liền một hơi như thế, khiến Khổng Lươn


XtGem Forum catalog