Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

g Niên không thể trả lời từng câu một: “Thích hay không, ta không biết, nhưng rõ ràng hắn đang ngăn cản việc ta cầu thân Thanh Thu”.
Đến nay, tên tuổi của Vệ Minh rất nổi ở Bắc Vu, không ai không biết hắn là danh tướng của Nam Vu, nghe đến tên hắn, hai mắt Ninh Tư Bình bỗng sắc lạnh: “Tâm tư của Vệ Minh khó dò, núi Vọng Xuyên của Bắc Vu rõ ràng bị hớ với hắn. Không ngờ Thanh Thu lại ở trong phủ thế tử, vẫn mong việc của Khổng huynh sớm thành mới được”.
Nhắc tới trận chiến ấy, Khổng Lương Niên lại cảm thấy tự hào, nhưng không kìm được bất bình thay Thanh Thu: “Ngài yên tâm, ta đã hứavới ngài sẽ thay ngài làm được. Song nếu sớm biết có ngày hôm nay thì hà tất trước đó lại đính ước? Thanh Thu cô nương đã vì ngài mà để lỡ tuổi thanh xuân, phải khoác lên mình cái danh của nữ tử lỡ thì. Nàng chơi đàn hay như thế, mà lại phải làm một trù nương vì sinh nhai, ngài đúng là hại nàng quá thảm”.
“Đúng, là ta sai.” Sắc mặt đối phương càng thêm trắng bệch, sự tinh nhanh trong ánh mắt không còn nữa, Ninh Tư Bình ngậm ngùi nói: “Ta vốn tưởng, nàng sớm đã gả đi rồi”.
“Ngài cũng biết, Nam Vu từ trước tới nay rất xem thường những người có tuổi mà chưa được gả, nàng bị người ta nói là quả phụ chưa chồng, làm sao còn nhà nào tốt tìm tới nàng? Cũng may ngài chưa quên, đợi đến Bắc Vu rồi, ngài nhất định phải đối tốt với nàng.” Khổng Lương Niên dường như đang vô cùng buồn phiền.
“Đương nhiên rồi, Khổng huynh yên tâm, bao nhiêu năm nay… ta chưa bao giờ quên nàng.” Giọng nói mang phần u tịch của Ninh Tư Bình khẽ vang trong không trung. Muốn quên một người, thật quá khó, nếu không y đã không đích thân xông pha nguy hiểm tới Nam Vu, đón vị hôn thê là thật, còn đón ai, chỉ trong lòng Ninh Tư Bình mới rõ.
Rõ ràng trong lòng vô cùng kinh ngạc và nghi ngờ, nhưng được đổi sang một chiếc giường khác, Thanh Thu vẫn ngủ tới khi mặt trời đã lên cao của ngày hôm sau. Chẳng còn cách nào, gần đây nàng quen dậy muộn, chỉ cần Hồng Ngọc không đến gọi nàng, thì chuyện lớn tới đâu cũng không bằng được giấc ngủ. Thanh Thu mở mắt ra, nhất thời không biết mình đang ở đâu, căn phòng nhỏ hẹp chẳng chút hơi ấm quen thuộc. Ngược lại nàng phát hiện một người đang ngồi trước bàn, y phục màu trắng cùng khuôn mặt anh tuấn nhìn nàng cười, lại vô cùng quen thuộc.
Thanh Thu chớp mắt, rồi lại dụi mắt, nàngkhông nhìn nhầm, hình như đúng là thế tử. Nhưng hắn là một nam tử, sao có thể ở chỗ ngủ của nàng được, thế tử nghĩ nàng là ai? Nàng nên hét lên gọi người tới, hay ném đồ đạc vào người hắn để hắn phải cút đi? Cũng may tối qua mặc nguyên quần áo đi ngủ, Thanh Thu chỉ còn biết hoảng loạn đứng dậy chỉnh đốn y phục, lắp bắp hỏi: “Thế tử, sao người lại ở đây?”.
Hỏi xong rồi nàng mới hối hận, tại sao hắn ở đây còn phải giải thích ư? Người này bây giờ lúc nào cũng làm ra vẻ nàng là người của mình rồi, còn có thể nói được điều gì tốt đẹp đây.
Quả nhiên, Vệ Minh đứng dậy đi tới trước mặt nàng, dịu dàng nói: “Tối qua Thanh Thu bị hoảng sợ, đương nhiên ta phải qua thăm hỏi mới phải”.
Vệ Minh càng dịu dàng, Thanh Thu lại càng lùi về phía sau, “Người là quý nhân lại bận rộn, bên ngoài còn nhiều việc lớn đang chờ người giải quyết, chẳng qua chỉ là gặp trộm thôi, chuyện nhỏ như vậy đâu cần người phải đích thân tới đây”.
“Cũng không bận lắm, bữa tiệc tối qua xem như thành công. Việc đàm phán là một cuộc chiến trường kỳ, thậm chí còn khiến người ta mệt mỏi hơn là ra chiến trường chém giết. Những việc có thể giao cho người khác làm, ta hà tất phải nhọc lòng?” Hắn đứng đó nhìn quanh căn phòng, chau mày nói tiếp: “Chỗ này không thể ở lâu, để nàng ở cùng Hồng Ngọc cũng không tiện, ta sẽ cho người thu dọn một căn phòng trong Giám Thiên các. Nàng ở đó, xung quanh có hộ vệ, chắc chắn sẽ không gặp phải những chuyện như tối qua nữa”.
Thanh Thu phiền não, nàng đang tìm cơ hội để nhắc tới việc xin ra khỏi đây, sao thế tử lại cho người thu dọn phòng ốc, rốt cuộc nàng nên nói hay không? Vệ Minh đi đến cửa bỗng quay người lại, “Cây đàn này ta tặng nàng, không thích ư?”.
Hắn chỉ cây đàn bị đánh tráo, thì ra là thế tử đã đặt cây đàn này ở đấy! Chuyện mà cả đêmThanh Thu nghĩ không ra, lại được giải đáp chỉ bằng một câu nói thản nhiên của hắn, nàng kinh ngạc: “Người tặng?”.
“Không sai, cả ngày nàng ôm Lục Ỷ đi lại khắp nơi không sợ người ta đố kỵ sao? Ta tự ý quyết định tráo cây khác cho nàng, bao giờ nàng tới chỗ ta, ta sẽ trả lại.” Vệ Minh làm vậy cũng không có ý gì khác, nghĩ đến việc đây là cây đàn do vị hôn phu của nàng tặng, hơn nữa lúc nào nàng cũng kè kè bên nó không rời, hắn cảm thấy cực kỳ không thoải mái. Mặt khác mang cây đàn của nàng đi, có thể giữ chân chủ nhân của nó, không ngờ vừa mới đổi đã gặp trộm, cũng coi như trong họa có phúc.
Thanh Thu chẳng biết phải nói gì, có chủ nhân như thế này sao? Cầm đồ của người khác, còn không chịu hỏi nàng một câu, nàng tức giận: “Người làm vậy là ăn trộm!”.
“Đừng nói những lời khó nghe như thế, ta giúp nàng bảo quản thôi. Con người nàng là của ta, đồ của nàng đương nhiên cũng là của ta. Nếu muốn lấy lại


pacman, rainbows, and roller s