Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
, nhớ tới tìm ta.” Nói rồi Vệ Minh cười ha ha bỏ đi.
Đàn do thế tử tráo, nhưng người lật tung đồ đạc lên nhất định không phải hắn. Lẽ nào tên trộm không phải đến vì cây đàn, hoặc có thể do không tìm được Lục Ỷ thật, nên mới đảo lộn căn phòng lên như thế. Là ai được nhỉ? Những người biết Lục Ỷ ở trong tay nàng không nhiều, Vệ Minh là một, Huống Linh Ngọc là hai, những người khác lại không hiểu về đàn, còn hai người nữa là tiểu tử họ Cao đã chết và Tuyết Chỉ.
Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, Thanh Thu chuẩn bị đi rửa mặt, tiện thể quay về căn phòng cũ sắp xếp lại đồ đạc. Lúc này ngoài cửa ồn ào một đám người bước vào, đều là a hoàn, đại nương phục vụ trong Giám Thiên các. Bình thường Thanh Thu chỉ thấy họ quen mặt, giờ đây họ vây lấy nàng một tiếng Thanh Thu cô nương, hai tiếng Thanh Thu cô nương, gọi hết sức thân mật. Tiểu a hoàn nhanh nhẹn còn cầm khăn mặt và chậu gỗ, chuẩn bị hầu nàng rửa mặtchải đầu.
“Thanh Thu cô nương, phòng bên kia đã thu dọn xong cho cô nương rồi, đồ đạc trước kia của cô nương cũng đã mang qua, cô nương có muốn sang xem không?”
Phòng ở bên nào, thế tử làm thật?
“Thanh Thu cô nương, bình thường cô dùng loại phấn gì, sao sắc mặt nhìn trắng hồng thế?”
Nàng ăn ngon ngủ kỹ, đương nhiên sắc mặt trắng hồng rồi.
“Thanh Thu cô nương, ta mang cây đàn này qua bên ấy giúp cô, nhé?”
“Được rồi, đừng nói nữa.” Hồng Ngọc xuất hiện kịp thời, lẳng lặng quét mắt nhìn khắp mọi người một lượt, nói: “Thanh Thu, thế tử vừa dặn bắt đầu từ hôm nay, tỷ sẽ ở trong Giám Thiên các, chúc mừng tỷ”.
Hồng Ngọc miệng thì nói chúc mừng, nhưng vẻ mặt lại vô cùng thờ ơ, không giống đám người kia ghen tỵ có, ngưỡng mộ có. Nàng ta sớm biết sẽ có ngày này, mấy lần thế tử chỉ là trêu đùa Thanh Thu, nhưng càng ngày lại càng có tình cảm. Nàng ta có nên bẩm lại với quận vương phi chi tiết mọi chuyện không?
Mọi người cùng lên tiếng chúc mừng, khiến Thanh Thu khóc không được cười chẳng xong. Chuyện này là thế nào đây, nàng vừa ngủ dậy, liền phải cùng ăn cùng ngủ với thế tử, đi làm chủ nhân hay sao? Nàng lập tức xua hai tay: “Không, ta không đi”.
“Cô nương nói gì thế, đây là phúc lớn, thế tử của chúng ta còn chưa lập thất, được người chiếu cố thương yêu, là phúc tu mấy đời đấy.”
“Đúng thế, chúng tôi đều nhìn thấy cả rồi, sáng sớm thế tử đã đi từ đây ra, cười rất vui vẻ. Thanh Thu cô nương, được thế tử sủng ái là chuyện vui.”
Ánh mắt của đám nữ tử đều liếc về phía chiếc giường, làm khó cho thế tử rồi, căn phòng đơn sơ thế này, mà giường lại nhỏ thế kia…
Chiếc giường đương nhiên rất lộn xộn, Thanh Thu đỏ bừng mặt không biết nên nói gì. Chuyện liên quan tới sự trong sạch của mình nên nàng đành ho khan một tiếng rồi cất lời: “Không phải, thế tử sáng sớm đã đến đây hỏi chút chuyện, không phải như mọi người nghĩ đâu”.
“Ồ…”Mọi người cùng đồng thanh ồ lên, tỏ ý biết rồi, lúc này nàng mới hiểu càng giải thích càng mờ ám. Tóm lại có giải thích cũng không rõ được, lúc này mà nói với bọn họ rằng mình chưa bán thân, không muốn được thế tử nạp, thì trong mắt người ta nàng lại trở thành kẻ không biết tốt xấu gì. Nàng chỉ có cách nói rõ với thế tử, lấy lại Lục Ỷ. Cứ thế này mà tiếp tục ở lại phủ thế tử thì cả đời nàng đừng mong sống yên ổn.
Hồng Ngọc bảo mọi người lui ra, ngồi xuống cạnh nàng: “Thanh Thu, có phải tỷ vẫn kiên trì với những gì mình từng nói, muốn được tự do, thực sự không thể chịu được nữa sẽ rời phủ?”.
“Đương nhiên, thế tử giờ đang ở đâu?”
“Vừa thay y phục ra ngoài rồi.” Hồng Ngọc ngập ngừng rồi nói: “Chuyện này tỷ phải nghĩ cho kỹ, đừng nói là thế tử, cho dù tỷ đồng ý thì vẫn còn phải qua cửa của quận vương phi. Tỷ không đồng ý, thế tử lại không buông tay, trước mắt tỷ nghĩ gì không quan trọng, hiểu không?”.
Thanh Thu cũng là người thông minh, nghĩ một lúc đã hiểu ý của Hồng Ngọc. Với thân phận và tuổi tác của mình, nàng cũng không xứng để làm chính thất của thế tử. Nàng là một nha đầu bán thân, lúc nào thế tử cần sẽ tìm đến, giữ trong phòng hầu hạ, như vậy phía quận vương phủ cũng sẽ không phản đối gì. Nhưng nàng không phải là một nha đầu bán thân, nếu ở lại, thì đương nhiên phải có danh phận, quận vương phi sao có thể đồng ý cho một nữ tử lớn tuổi không lấy được chồng ở bên cạnh con trai mình, thế chẳng phải sẽ khiến người khác chê cười ư? Tóm lại việc này dù giải quyết thế nào cũng vẫn là nàng không đúng, nàng thậm chí còn không bằng một nha đầu, thật khiến người ta không sao chịu nổi!
Hồng Ngọc là người hầu hạ bên cạnh quận vương phi, bản thân nàng ta rất trung thành với bà, có thể nói ra những lời như thế thật hiếm thấy. Chuyện này, chỉ sợ sớm đã truyền tới tai quận vương phi rồi, lúc ấy nàng ta phải làm sao?
Hồng Ngọc lại nói: “Thực ra nếu thật sự được thế tử nạp, cũng là chuyện vui hiếm thấy. Vì vậy đối với thế tử, tỷ không nên tùy tiện hành xử như thế, nói không chừng còn phải cần người che chở”.
Thanh Thu trả lời chắc như đinh đóng cột: “Ta không cần, ta thấy mình phải đến quận vương phủ tìm Vệ thúc trước đã, nhờ thúc ấy xin với vương phi sớm cho ta rời khỏi