Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
đây”.
Thời gian này, phải nói là rất nhàn nhã, nhưng thế tử lại hết lần này tới lần khác tìm cách trêu trọc nàng. Nếu nói nàng không có cảm giác thì là giả, nhưng những cảm giác không rõ ràng ấy cứ lởn vởn mãi không chịu rời bỏ Thanh Thu. Nàng đã hai mươi hai tuổi, không muốn sống cô đơn cả đời, kiếp này chẳng mong gả được cho một người tử tế, nhưng đến khi nào mối nhân duyên ấy mới tìm đến nàng chứ? Thế tử không phải lựa chọn tốt, Khổng Lương Niên cũng không phải, bỗng chốc nàng thấy buồn bã. Nếu năm đó không có trận chiến kia, nàng đã được gả vào nhà họ Cao, hà tất đến nổi này?
Nghĩ tới đây, trái tim nàng đột nhiên đập rất nhanh, chủ nhân Thiên phủ nàng gặp tối qua, tại sao lại khiến nàng có cảm giác quen thuộc đến thế? Không, nhất định là do suy nghĩ nhiều thôi, y là vị hôn phu của Tuyết Chỉ, Tuyết Chỉ sẽ gả cho y, nhất định cũng chỉ vì có cảm giác giống nàng. Nếu không năm đó, ngoài tiểu tử họ Cao ra chẳng ai lọt được vào mắt Tuyết Chỉ, giờ lại thay lòng đổi dạ. Nghĩ đến tình cũ chuyện xưa, Thanh Thu bất giác mỉm cười vì cây Lục Ỷ này, Tuyết Chỉ phải đến nửa năm không thèm nói chuyện với nàng, coi nàng như người xa lạ, bâygiờ nghĩ lại cũng thật vô vị. Cây đàn Lục Ỷ, nàng sớm nên vứt đi mới phải, còn vì nó mà phải trải qua cảm giác kinh hãi tối qua.
Thanh Thu không đến xem căn phòng thế tử bố trí cho mình, mà nhân lúc hắn không có trong phủ, nàng tới phủ quận vương tìm lão quản gia, vừa ra khỏi cửa đã gặp Khổng Lương Niên đang đứng gần phủ thế tử.
Phủ thế tử tọa lạc ở một nơi khá vắng vẻ, cách xa đường cái, xung quanh rất yên tĩnh, vì vậy Khổng Lương Niên đứng đợi ngay dưới gốc cây cách cửa phủ không xa. Gió thu thổi qua, vài chiếc lá khô chầm chậm rơi xuống, một cảnh tượng thật đìu hiu. Nhưng y chẳng bận tâm, ngược lại còn có hứng làm thơ, hận không có giấy bút trong tay, phú một bài. Đang trong lúc say sưa. Khổng Lương Niên nhìn thấy Thanh Thu ra khỏi phủ thế tử, liền vội vàng đi tới chặn đường.
Thanh Thu bất lực đứng lại, để y - một người đường đường là hàn lâm – phải đứng đợi ở ngoài này, thật sự cũng hơi ái ngại. Nàng thở dài: “Khổng hàn lâm, ngài hà tất phải làm thế này,chúng ta chẳng qua mới chỉ gặp nhau một lần. Thật hiếm gặp ai có trái tim như ngài, những gì cần nói ta đã nói rồi, mời ngài về đi”.
“Ta có chuyện cần nói, có thể mời nàng theota đến một chỗ khác không.” Nhìn thấy mắt Thanh Thu có vài phần phòng bị, y cười khổ, cũng khó trách nàng nghi ngờ. Hành động thế này thật không phù hợp với tác phong nho nhã nghiêm túc thường ngày của Khổng Lương Niên, chỉ là có những lời không thể nói rõ ngay, mà đứng trước cửa phủ thế tử thật không thích hợp.
“Có gì xin ngài nói thẳng, ta với ngài cùng đi với nhau e rằng sẽ khiến người ta dị nghị.” Thanh Thu không chịu đi, nàng với y không thân thiết, Khổng Lương Niên ra vẻ thần bí này thật phiền phức, dù sao nàng cũng không tin rằng người này thật lòng muốn lấy nàng.
Nhưng y lại tỏ vẻ bối rối. “Chuyện này… liên quan tới việc cố nhân nhờ cậy, Lương Niên nhất thời không thể nói rõ, mời nàng đi một chuyến”.
Nàng vừa nghe tới hai từ “cố nhân” liền đau đầu, vị thư sinh bảo thủ này lúc nào cũng mang cố nhân ra để nói chuyện, tựa như thật sự có trách nhiệm và nghĩa vụ phải chăm sóc nàng vậy. Thôi được, cho y cơ hội nói rõ ràng, nói xong, sau này đừng đến tìm mình nữa. Nàng nghĩ một lúc rồi đáp: “Thanh Thu phải tới quận vương phủ, trên đường tới đó có một trà quán cũng có thể coi là khá yên tĩnh. Nếu Khổng hàn lâm không chê nơi đó sơ sài thì mời tới đấy”.
Thanh Thu muốn nói tới trà quán của nương tử họ Triệu, ngồi nói chuyện ở đó chắc không sao, hẹn xong địa điểm, nàng đi trước, Khổng Lương Niên lập tức theo sau.
Trà quán của nương tử họ Triệu hôm nay không đông khách, nàng ta đang gảy bàn tính, thấy Thanh Thu và một nam tử kẻ trước người sau bước vào, suýt nữa thì tính sai. Nhân lúc mang trà lên, nàng ta mới quan sát kỹ, sau đó giơ ngón tay cái hướng về phía Thanh Thu, ý là nam tử này rất được.
Thanh Thu không màng tới việc nàng ta nhướng mày nháy mắt với mình, đưa thẳng Khổng Lương Niên vào trong phòng riêng duy nhất của trà quán. Nơi đây là một gian phòng nhỏ tách biệt hẳn với bên ngoài, không sợ người khác nhìn thấy nói ra nói vào. Sau khi ngồi xuống, nàng nói: “Khổng hàn lâm có gì, mời nói”.
Khổng Lương Niên suốt dọc đường đi đã đắn đo chọn từ để nói, không biết phải mở miệng thế nào. Trong việc này, y ăn nói vụng về, lòng vẫn luôn hối hận tại sao lại nhận lời với người ta, giúp người ta đưa Thanh Thu đến Bắc Vu. Bất luận thế nào, y cũng không nên giấu Thanh Thu như thế. Tối qua, khi gặp Ninh Tư Bình, y nghĩ, cách tốt nhất bây giờ chính là cho Thanh Thu biết lý do vì sao mình lại kiên quyết muốn thành thân với nàng, tin rằng nhất định nàng sẽ phù hợp với mình.
“Thanh Thu, bao nhiêu năm nay, nàng vẫn không chịu xuất giá, thật chẳng dễ dàng gì, ta hiểu, đều vì Cao huynh đệ…”
Lời vừa nói xong, Thanh Thu đã chặn ngay: “Khổng hàn lâm hiểu lầm rồi, ta không xuất giá bởi vì chưa tìm được người phù hợp. Liên quan gì đến Ca