Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.
ó cho nàng rồi. Ninh tông chủ, chuyện này vẫn nên nghe theo ý của Thanh Thu”.
Thanh Thu cười lạnh, không nói thêm gì nữa, chỉ giơ chiếc ô trong tay lên, “Ta ra ngoài đã lâu, đến lúc phải về rồi”.
Có lẽ nàng nên tò mò hỏi xem rốt cuộc chuyện này là thế nào, năm đó y thật sự tử trận hay không? Cao gia lặng lẽ rời đi mất tăm mất tích có liên quan tới việc này không, tại sao y thân là người của Ninh gia từ nhỏ lại lớn lên ở Nam Vu? Nhưng, những chuyện này giờ chẳng còn liên quan gì nhiều tới nàng nữa.
Mưa bắt đầu ngớt, trước khi đi, Thanh Thu quay đầu lại nhìn chủ nhân Thiên phủ một cái. Nàng vẫn không sao chấp nhận được sự thật rằng Ninh Tư Bình lại chính là Cao Hoằng Bình. Nhưng nàng cũng biết đây chính là sự thật, đành giữ riêng suy nghĩ này trong lòng cho riêng mình thôi.
Hoa Quế Đa Tình
Nói ra kể cũng lạ, chuyện cũ như thể từ tám trăm năm trước giờ đây lại ùa về cùng lúc trong tâm trí. Từng chuyện, từng chuyện không hình ảnh nào là không rõ ràng, bảo nàng làm sao không hốt hoảng. Cũng may vừa về đến phủ thế tử, liền có tiểu nha hoàn chạy ra đón, nói là thế tử đã hồi phủ, đang sai Hồng Ngọc tìm nàng, nên nàng chẳng còn suy nghĩ được gì nữa, vội vàng đi tới Giám Thiên các.
Lúc này mới được nửa buổi chiều, sao thế tử lại về sớm như vậy? Thanh Thu đột nhiên nghĩ đến việc hôm nay mình ra ngoài gặp người Bắc Vu, bất luận trước kia y là ai, thì giờ trên danh nghĩa Ninh Tư Bình cũng là chủ nhân Thiên Phủ. Bắc Vu và Nam Vu đứng ở thế đối lập, mặc dù giờ đang đàm phán hoà bình, nhưng không chừng ngày nào đó lại đánh nhau, sau này vẫn nên ít gặp thì hơn.
Vừa tới ngoài Giám Thiên các, Hồng Ngọc chặn nàng lại: “Thế tử e rằng đã bị cảm lạnh, không được khoẻ lắm. Muội cho người nấu mấy lần canh gừng giải cảm nhưng đều bị thế tử mắng vì chẳng ra sao, bị người hất đổ”.
Thanh Thu theo trực giác muốn né tránh: “Vậy thì lát nữa tỷ tới gặp người”.
Ai cũng nói nếu sức khoẻ không tốt thì tâm trạng sẽ xấu theo, nàng cố gắng hết sức tỏ ra ngoan ngoãn, kính cẩn nói: “Thế tử có gì dặn dò?”.
Nhưng Vệ Minh vẫn nhận ra sự bất an của nàng, chau mày nói: “Không cần làm bộ làm tịch như thế, ta chỉ muốn nói chuyện với nàng, tự tìm một cái ghế ngồi gần lại đây”.
“Vâng.” Nàng chọn một chỗ cách giường không xa cũng chẳng gần rồi ngồi xuống, sau đó tiếp tục ngắm đồ đạc bày biện trong phòng. Ban ngày ban mặt, cũng chỉ có thể nói chuyện mà thôi.
Vệ Minh nhân dịp này ở phủ nghỉ ngơi vài ngày, hắn thật sự không đủ kiên nhẫn để bàn bạc với đám người tới từ Bắc Vu kia. Đã vậy lại còn phải bày ra bộ mặt hết sức nỗ lực, mấy ngày nay hắn sớm đã muốn tìm cách thoát thân rồi. Hôm nay khó khăn lắm mới được về nhà, nào ngờ bước vào phủ lại được tin Thanh Thu đã ra ngoài, hơn nữa còn chẳng ai biết đi đâu. Mặc dù có người đi theo, nhưng hắn vẫn không kìm được suy nghĩ nhiều, trong lòng buồn nên đã đuổi a hoàn mang thuốc vào tới mấy lần.
Giờ Thanh Thu đã về, khuôn mặt bình thản không nhận ra có điểm gì khác biệt, nhưng hắn vẫn thấy có gì đó rất lạ.
“Nàng đang nghĩ gì?”
“À, nô tỳ đang nghĩ trận mưa này cuối cùng cũng tạnh.” Nàng thở dài một cái.
“Hình như nàng không thích mưa, ta nghe nói sáng nay khi tỉnh dậy trông nàng rất mệt mỏi.”
Xem ra đúng là phải ngồi chuyện phiếm với hắn rồi, Thanh Thu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, “Hôm nay trời mưa nên chẳng làm được gì, đương nhiên nô tỳ có chút uể oải.”
“Thế mà ta lại tưởng nàng đang nhớ ta.”
Thanh Thu suýt chút nữa thì ngồi không vững, hắn thường thích dùng những lời như thế này để trêu nàng.
Không biết nghĩ ra điều gì, đột nhiên Vệ Minh bật cười khẽ, vẻ buồn bực trên nét mặt cũng tiêu tan hết, hắn dịu giọng hỏi: “Sao, đúng là không nhớ ta chút nào ư? Cũng may ta và nàng chỉ một nụ hôn đã đính ước xong.”
Nhắc đến chuyện này nàng càng đứng ngồi không yên, chỉ muốn chạy đến bịt miệng hắn lại. Tuổi đã nhiều, tình cảm cũng đã có, những những chuyện xấu hổ như thế nàng chưa từng dám nghĩ, huống hồ là nói ra? Vốn định coi chuyện xảy ra hôm ấy như chưa từng tồn tại, không ngờ hắn lại nói trắng trợn như thế. Nàng lập tức đỏ bừng mặt đáp: “Chuyện không có, xin người đừng nói bừa”.
Hôm nay tâm trạng nàng có chút xáo trộn, nhất thời không chú ý, giọng nói cũng không còn cung kính nữa, đến hai từ “thế tử” cũng quên không gọi, khiến khoảng cách trở nên gần gũi thân thiết hơn.
Vệ Minh chống đầu cố nhịn cười, hỏi: “Vậy được, nói cho ta biết sao trông nàng lại buồn bã thế kia?”.
“Cũng chẳng có gì, chỉ là mỗi lần trời mưa thế này, nô tỳ đều cảm thấy rất buồn. Gia phụ mấy năm trước cũng đã qua đời trong một ngày thời tiết như vậy. Khi ấy nô tỳ mới mười lăm tuổi, vì bệnh tình của cha mà không thể tiếp tục theo học đàn, thường xuyên ở cạnh hầu hạ người, trong phòng cha cũng ngập mùi thuốc…”
Mỗi lần nhớ đến chuyện này, Thanh Thu đều cảm thấy vô cùng thê lương, từ nhỏ nàng đã không được sống những ngày có đủ cả cha lẫn mẹ. Vừa trưởng thành, cha lại bỏ nàng ra đi, nàng đã nếm quá nhiều đau khổ v