Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
ất vả.
Vệ Minh nhìn nàng đầy thương xót, giờ thì hắn đã hiểu vì sao nàng lại vào quận vương phủ làm đầu bếp. Hắn từng gặp rất nhiều con cháu danh gia quyền quý, khi gia thế còn hưng thịnh thì chẳng thiếu hữu hảo giai nhân bên cạnh, sau khi gia cảnh sa sút rất nhiều người chỉ biết than thân trách phận, buồn chán sống qua ngày, rất ít người có suy nghĩ phải tự lập tự cường, càng phải sống tốt hơn.
Vệ Minh không biết trong lòng Thanh Thu đã nghĩ đến chuyện khác, thời gian cha nàng bị bệnh rồi nằm liệt giường cho tới tận lúc lâm chung, nàng luôn có một nỗi sợ hãi kỳ lạ với bệnh tật. Giờ thế tử lại nhiễm phong hàn cũng đang nằm trên giường, liệu có nghiêm trọng không?
Từ đó đột nhiên nàng nghĩ đến Ninh Tư Bình, cũng chính là Cao Hoằng Bình. Lần này trùng phùng, nhìn y có phần yếu ớt của người mang bệnh, như thế bệnh đã nhiều năm, liệu có nghiêm trọng không? Vừa rồi ở Vọng Giang đình, phản ứng của nàng hình như đã khiến họ thất vọng, thậm chí còn chẳng buồn hỏi thăm mấy năm nay y sống thế nào.
Người thật sự thất vọng là nàng, thế mà y còn nghĩ tới việc muốn nàng phối hợp, nhìn y đến đây đón Tuyết Chỉ, còn nàng phải mang theo danh xuất giá rồi theo phu quân đến Bắc Vu nhào vào lòng y! Việc này khiến sự phẫn nộ của nàng lớn hơn cả sự tò mò.
Nếu như y xuất hiện bằng một cách khác thì sao? Không, không, lẽ nào nàng còn hy vọng y tôn trọng hôn ước trước kia đến đây đón này về làm thê tử? Giờ đâu còn có chuyện liên minh kết hôn nữa, Thanh Thu cũng đâu phải của hiếm. Nàng là quản gia thiện phòng trong phủ quận vương, mặc dù giờ không còn như thế nữa, nhưng tóm lại nàng cũng không cần sống dựa vào người khác. Trù nương thì đã sao, còn đỡ đáng thương hơn là ngồi đợi có người tới cầu thân.
Nghĩ đến đây nàng bỗng dưng có chút cảnh giác, nói với thế tử những chuyện này làm gì. Cho dù hắn không phải là công tử quý tộc chỉ biết sống trong nhung lụa, thiếu hiểu biết không có năng lực, nhưng cuộc đời này hắn hiểu được bao nhiêu? Nên nàng làm bộ vô tình hỏi: “Ai cũng bảo mưa thu chỉ lất phất, thật không ngờ hôm nay lại mưa to như thế. Thế tử giờ tinh thần đã khá hơn, không biết tối nay muốn ăn gì?”.
“Chẳng muốn ăn gì cả.” Hắn định đứng dậy, nhưng cũng biết nếu không nghỉ ngơi tử tế thì bệnh này càng lâu khỏi. Nằm mãi trên giường thật sự rất buồn chán, thức ăn ngon tới đâu cũng chẳng thấy ngon miệng, xem chừng nói chuyện với nàng còn đỡ buồn hơn. “Nói chuyện khác đi, bao nhiêu tuổi thì nàng theo Ngũ Liễu tiên sinh học đàn?”
Thanh Thu nghiêng đầu suy nghĩ, “Tám tuổi, khi ấy nô tỳ cảm thấy việc học này rất lạ lẫm, nhưng ngày nào cũng luyện tập mấy tiếng đồng hồ, lại cực khổ. Nhưng tiên sinh rất nghiêm, cuối cùng luyện nhiều tới mức ngày nào không chơi đàn lại thấy như thiếu thứ gì đó.”
Vệ Minh tưởng tượng đến cảnh một cô bé ngồi sau cây đàn, mặt nhăn mày nhó dùng ngón tay nhỏ xinh gảy dây đàn. Bất giác hắn mỉm cười, đột nhiên nghĩ đến Tuyết Chỉ, vận mệnh hai người bọn họ quả thật khác nhau một trời một vực. Một người là danh gia, một người lại làm đầu bếp. Vệ Minh nhớ lại trước kia hắn từng hỏi nàng rằng tại sao Tuyết Chỉ đến quận vương phủ lại đòi gặp riêng nàng, hai người nói chuyện rất lâu, nàng chỉ nói rằng mình ngưỡng mộ Tuyết Chỉ. Nha đầu này nhìn thì có vẻ điềm đạm thật thà nhưng tâm tư lại rất khó dò, Thanh Thu chưa bao giờ trả lời thẳng thắn những câu hỏi của hắn. Mặc cho hắn trêu chọc, luôn tỏ thái độ né tránh, hình như đúng là nàng không có ý định ở lại bên hắn. Nghĩ đến đây, Vệ Minh lại thấy không thoải mái, ho khan một tiếng, “Miệng ta hơi khô, rót chén trà qua đây”.
Đây là sơ suất của nàng, trò chuyện cả buổi, nàng suýt thì quên mất bổn phận của mình. Thanh Thu vội vàng đứng dậy rót trà dâng hắn, Vệ Minh nhìn nàng đứng cách mình khá xa, chỉ giơ chén trà tới trước mặt hắn. Vệ Minh mỉm cười: “Đặt xuống đã, đỡ ta đứng dậy rồi uống”.
Đỡ thế tử đứng dậy? Thế chẳng sẽ phải chạm vào hắn ư? Rõ ràng vừa rồi hắn nửa nằm nửa ngồi uống hết bát canh gừng, lúc này sao lại đòi đỡ dậy, đâu phải bị tàn phế, cần người giúp đỡ? Có lẽ thế tử nhiều quy tắc, nàng đành đặt chén trà xuống, tiến lên đỡ hắn.
Gần nhau thế này, Vệ Minh nhìn nàng được rõ hơn, chiếc cằm nhỏ xinh xắn khiến cổ họng hắn hơi thít lại, mái tóc đen còn buông sát người hắn. Vệ Minh để mặc nàng đỡ bả vai mình, nhét một chiếc gối tựa sau lưng, rồi cẩn thận kéo chăn mỏng lên đắp cho hắn. Vệ Minh vô thức, ngay sau đó hắn vòng tay ôm lấy người Thanh Thu khi nàng định rời đi, khẽ dùng sức một chút đã đủ để kéo nàng vào lòng.
Đột nhiên lại bị một nam nhân ôm trong lòng, Thanh Thu ngoài cảm thấy ngượng ngùng tức giận ra, còn có cảm giác bất lực trong dự định. Sớm đã biết hắn sẽ nhân cơ hội này mà động tay động chân, quả nhiên như vậy! Lòng đã có sự chuẩn bị đề phòng, nên khi vừa bị hắn kéo vào lòng Thanh Thu đã lập tức giằng ra. Vệ Minh không định khăng khăng không buông, để mặc nàng giằng ra một lúc rồi cũng buông tay. Hắn chỉ cảm thấy phần mông nàng trườn qua dịch lại trên đùi mình mấy cái, khiến hắn có cảm giác hồn xiêu phách lạc không th