Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

hưng việc hệ trọng này không đến lượt Thanh Thu quyết định, nàng thản nhiên đáp: “Thì ra cô vì cái này mà lo lắng, nhưng ta cũng chẳng có cách nào. Dù sao viên tử này ta cũng chưa ở ngày nào, giờ viên tử đã đổi chủ, tên nó là gì, ai ở trong này, đều không liên quan tới ta. Phải nhớ, bây giờ cô mới là nữ chủ nhân của nó”.
Ai ngờ Tuyết Chỉ nghe xong những lời này, đột nhiên mặt biến sắc: “Cô đang cười nhạo ta sao?”.
Tuyết Chỉ nghĩ tới cảnh mấy hôm nay ngay cả đến mặt Ninh Tư Bình nàng ta cũng ít gặp, căn bản chẳng phải nữ chủ nhân gì cả, bất giác nổi giận. Sau đó lại khẽ nhếch mép cười, vẻ mặt như chợt hiểu: “Chẳng qua cô oán hận ta cướp mất Bình ca ca phải không?”.
Tuyết Chỉ luôn suy đoán xem Ninh Tư Bình đã gặp Thanh Thu chưa, giờ nàng ta đã hiểu, chắc chắn hai người họ gặp nhau rồi. Thanh Thu nhất định biết được Ninh Tư Bình là ai, nếu không việc viên tử này có tên là Tư Thu cũng chẳng có gì khác thường. Thanh Thu về lý sẽ không hiểu tại sao nàng ta lại buồn bực vì cái tên, nhưng nhìn bộ dạng điềm tĩnh của Thanh Thu, rõ ràng đã biết nguyên do.
“Oán hận?” Câu nói này từ đâu mà có? Thanh Thu suy nghĩ, nàng chỉ oán hận ông trời đã bắt nàng phải sống cô độc quá sớm, không được ngày ngày sống bên người thân, oán hận không được phát tài gì đó, nàng đã bao giờ oán hận nữ tử này chưa?
Cái gì mà Bình ca ca, hồi nhỏ thì gọi thân mật thế, nhưng giờ nghe thật sởn da gà? “Ta hận cô? Thôi tha cho ta đi, ta đâu có sức mà đi hận người khác, cho dù có những chuyện không vui, cũng là chuyện đã qua rồi, giờ nhắc lại vô nghĩa.”
Tuyết Chỉ lại cho rằng mình đã nói trúng tâm tư của nàng, thấy nàng không né tránh, tự lẩm nhẩm nói tiếp: “Đương nhiên cô hận ta vô cùng, không, cô ngưỡng mộ ta thì đúng hơn, vì vậy, cô không chịu được khi thấy ta sống tốt…”.
“Đủ rồi! Nếu cô còn nói năng kỳ quặc như thế, ta nghĩ mình không muốn nghe tiếp nữa.” Thanh Thu chỉ cảm thấy thật phục Tuyết Chỉ, phục sự tự cho mình là đúng của nàng ta, rốt cuộc là ai không cho ai được sống yên ổn đây?
“Không, cô để ta nói, cô không muốn biết những chuyện xảy ra sau khi ta rời Việt Đô ư?”
Người khác đều chỉ biết rằng Tuyết Chỉ học thành tài khi chưa tới tuổi cập kê, sau đó chu du khắp các nước, chỉ vì một khúc nhạc mà thành danh trong thiên hạ. Nhưng không hề biết rằng, năm đó nàng ta rời khỏi Việt Đô, là bỏ nhà đi theo người trong lòng.
Chiến sự ở biên cương vô cùng căng thẳng, người trong thiên hạ ai ai cũng buồn phiền. Tuyết Chỉ lo cho Cao Hoằng Bình ở nơi biên ải xa xôi, chẳng thiết ăn uống. Cuối cùng khiến chú thím lo lắng, nhớ ra hai năm nữa là đứa cháu gái của mình đã đến tuổi cập kê mà còn chưa đính hôn, bèn ra sức tìm chồng cho nàng ta.
Cũng may đứa cháu gái của họ xinh đẹp mỹ miều, gả cho một người tốt không phải chuyện khó khăn gì. Nhưng đối với Tuyết Chỉ mà nói đấy là việc tồi tệ nhất, trái tim nàng ta đã đi theo người nào đó ra ngoài biên ải, nên chẳng vừa mắt ai cả. Đang đỏ mắt mong người đó sớm trở về, thì tin xấu đã truyền tới, y lại chết trận ngoài biên ải.
Thời gian đó Thanh Thu liên tiếp bị đả kích bởi những tin buồn khiến cả thể xác lẫn tinh thần nàng đờ đẫn. Vừa làm tang cha xong, Thanh Thu còn chưa biết sau này sống ra sao, việc Tuyết Chỉ lén rời khỏi nhà thúc thúc, nàng hoàn toàn không biết. Chỉ đoán chừng Tuyết Chỉ đi đâu, sau này vì sao lại cùng Ninh Tư Bình đã chết quay về, đấy là chuyện của họ, cũng có lẽ hai người bọn họ đã hẹn nhau trước, chỉ mình nàng không biết mà thôi.
Hai lần gặp Ninh Tư Bình, Thanh Thu đều không hỏi rốt cuộc chuyện ngày ấy là thế nào, nàng đã vạch rõ ranh giới giữa mình và y. Nàng coi người khi xưa thật sự đã chết ngoài biên ải, tốt biết bao, nàng tỏ ra rằng mình không muốn nghe, đến hỏi cũng chẳng thèm.
Cô không muốn biết những chuyện xảy ra sau khi ta rời thành Việt Đô ư?
Thanh Thu bình tĩnh lắc đầu, nhưng cho dù nàng nói rằng không muốn, Tuyết Chỉ cũng phải nói tiếp: “Thời gian đầu khi rời khỏi Việt Đô, ta sợ thúc thúc đuổi theo, nên trốn ở Biện thành một thời gian, làm việc vặt cho một phường thêu thùa. Đến mùa xuân năm thứ hai thì lên đường, ngồi xe suốt cả tháng trời mới tới núi Vọng Xuyên, đây là ranh giới giữa hai nước. Đa phần là núi non hoang dã, rất ít người, nghe nói những tướng sĩ chết trận đều được chôn ở đây. Ta không biết phải đi đâu để tìm mộ của Bình ca ca, đành loanh quanh gần núi Vọng Xuyên. Ta luôn nghĩ, chàng mặc dù đã chết, nhưng linh hồn chắc chắn vẫn còn ở đây, ít ra ta còn được ở bên chàng”.
Ánh nắng mặt trời ấm áp đầu đông chiếu vào Nhiễm Hương các, nghe giọng nói trầm thấp của Tuyết Chỉ, Thanh Thu lại cảm thấy ớn lạnh. Thì ra, ngày ấy Tuyết Chỉ cũng không hề biết rằng Bình ca ca chưa chết.
Nàng càng lúc càng khâm phục Tuyết Chỉ, yêu một người, lại có thể yêu tới mức ấy, biết rõ y đã chết trận nơi sa trường, vẫn không quản ngại ngàn dặm xa xôi, chỉ vì muốn được ở cùng y. Khi ấy Tuyết Chỉ vẫn còn nhỏ lại xinh đẹp, nàng ta không sợ ư?
Tuyết Chỉ đột nhiên dừng lại không kể nữa, quay đầu nhìn Thanh Thu một cái: “Lần này ta quay về, nhìn