Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

thấy cô nghèo túng đi làm trù nương cho nhà người ta, trong lòng rất thoải mái. Thì ra, không phải chỉ có mình ta chịu khổ, mà cô sống cũng chẳng dễ dàng gì. Núi Vọng Xuyên khắp nơi hoang vắng, số tiền ta mang theo vốn không đủ, không biết đã lưu lạc ở đấy bao lâu. Có những lúc không chịu nổi khổ sở, thậm chí đã nghĩ, thế cũng tốt, cuối cùng Bình ca ca cũng chịu tới đón ta đi theo chàng rồi”.
“Sau này thì sao?”
“Ta chẳng có sở trường gì, chỉ biết chơi đàn, còn có thể làm gì chứ? Đành dựa vào gánh hát Vân Thường đi khắp nơi ca múa cho đám vương công quý tộc cho qua ngày, làm cầm sư mưu sinh, sau này, mới dần dần có chút danh tiếng.”
Nói đến đây, lòng Tuyết Chỉ xót xa, cuộc sống như thế chẳng dễ dàng gì khiến mỗi lần nhìn thấy Tô Diệu, nàng ta liền liên tưởng tới cuộc sống của mình khi xưa. Thấp kém và nhẫn nhịn, thậm chí muốn thở cũng không dám, sự khổ sở của nàng ta chẳng ai biết.
Thanh Thu im lặng, nàng cũng đang nghĩ đến Tô Diệu, ba người họ là đồng môn, nhưng số phận mỗi người lại khác nhau, ai cũng có nỗi khổ chẳng thể nói thành lời.
Sắc mặt Tuyết Chỉ bỗng sáng lên, mỉm cười nói tiếp: “Sau đó nữa thì ta đến Trần Đô Bắc Vu và gặp lại, gặp lại chàng…”.
Chàng ở đây chính là chỉ Ninh Tư Bình sao? Thấy nàng ta bắt đầu nói tới vấn đề mấu chốt, Thanh Thu nín thở, nhưng Tuyết Chỉ lại không tiếp tục đề tài này nữa, mà đột nhiên hỏi nàng: “Có phải cô cho rằng ta quá ngốc? Lại làm những việc như thế?”.
Nàng ta còn chưa kể đã gặp Ninh Tư Bình thế nào mà, Thanh Thu ngẩn người đáp: “Sao có thể chứ, cũng coi như đã được toại nguyện”.
“Còn cô? Cô mới là vị hôn thê của chàng, tại sao cô chẳng quan tâm gì thế? Khi tin chàng chết trận truyền về, thậm chí cô còn chẳng rơi một giọt nước mắt!”
Thanh Thu cũng thấy có phần hổ thẹn, khi ấy đúng là nàng chẳng rơi giọt nước mắt nào cả, một là vì phụ thân sức khỏe không tốt, hai là tiểu tử họ Cao làm việc gì cũng chẳng bao giờ suy trước tính sau, khóc vì loại người ấy, không đáng. Cũng vì thế mà người nhà họ Cao thấy bất mãn, sau này chuyển nhà đi nơi khác cũng chẳng nói tiếng nào.
Nhưng Tuyết Chỉ dựa vào đâu mà trách cứ nàng? Thanh Thu chau mày, nói qua nói lại, lại nói về nàng? Vô hình trung vì mấy lời của nàng ta mà khơi dậy những chuyện cũ đã nhiều năm không nghĩ đến. Nàng định nói gì đó, nhưng lại cố gắng nhẫn nhịn, chuyện đã qua nhắc lại cũng vô ích.
Thấy nàng không đáp, Tuyết Chỉ truy hỏi: “Cô thật quá vô tình, những gì Bình ca ca đối với cô, e rằng cô đã quên sạch từ lâu rồi nhỉ?”.
“Y có một tri kỷ có tình có nghĩa như cô là đủ rồi, không cần phải lãng phí nước mắt lãng phí tâm tư của ta nữa.” Mắt Thanh Thu bùng lên lửa giận, nhưng trên mặt vẫn cố giữ nụ cười như có như không: “Vừa rồi chẳng phải nói, bảo cô đừng gọi ta là tỷ tỷ nữa, giờ thêm một yêu cầu, đừng nói về điều gì mà Bình ca ca đối tốt với ta nữa, ta thấy buồn nôn lắm”.
Giờ đến lượt Tuyết Chỉ kinh hãi không thôi, nhất thời chẳng nói được câu nào, một lúc lâu sau mới hỏi: “Tại sao, cô hận ta thì cũng không nói làm gì, tại sao hận Bình ca ca?”.
“Phải cần ta nói ra sao?” Thanh Thu đột nhiên học được khẩu khí của người nào đó, “Ta thật sự không muốn ra biên ải, không muốn rời xa Việt Đô, không muốn rời xa hai người, chỉ là không thể không đi. Về phần Thu Thu, ta thật sự không biết phải mở miệng nói với nàng ấy thế nào, ta sợ nàng ấy sẽ không tha thứ cho mình”.
Người gọi nàng là Thu Thu, chỉ có tiểu tử họ Cao. Tuyết Chỉ trong nháy mắt nghĩ đến tình cảnh ngày hôm ấy, sắc mặt vô cùng quái dị hỏi: “Cô nghe thấy ư?”.
Thanh Thu gật đầu, chuyện này nàng luôn muốn né tránh không nghĩ đến, cũng chẳng nhắc đến với bất kỳ ai.
Ngày hôm đó nàng chẳng qua vô tình rời khỏi học viện sớm, khi quay lại lấy đồ, mới thấy cảnh tượng ấy bên ngoài tường của cẩm viện.
Lúc nhìn thấy họ nàng còn buồn bực, sao hai con người vẫn luôn bất hòa đó lại đứng đấy thì thầm với nhau. Chẳng đợi nàng nghe rõ, đã thấy Tuyết Chỉ ôm chầm lấy Cao Hoằng Bình.
“Đừng đi, muội không muốn huynh đi, cho dù cả đời này huynh không thèm nhìn muội lấy một cái, không nói chuyện với muội. Cho dù huynh thành thân và sinh con với Thanh Thu tỷ tỷ, muội chỉ cần nhìn huynh là đủ rồi!”
Rốt cuộc thì Tuyết Chỉ đã yêu Cao Hoằng Bình từ khi nào? Trong khoảng thời gian rất dài, Thanh Thu luôn suy nghĩ vấn đề này. Hôm ấy nàng lẳng lặng rút lui, nhớ ra y đã có một thời gian khá dài tâm trạng khác thường, không biết là vì mâu thuẫn không thể không đi biên ải, hay là vì… Tuyết Chỉ.
Bất luận là vì ai, thì cũng không nên nhắc tới nữa, hôm nay là sinh thần của nàng mà chẳng hề vui vẻ. Thanh Thu nghĩ mình cũng tận nghĩa tận tình rồi, nàng nhìn ra ngoài cửa, không biết Tô Diệu và Linh Ngọc tiểu thư đã đi đâu, mãi không quay lại, miệng thì nói: “Cô bảo ta hận y cũng được, hận cô cũng được, dù sao ta cũng cầu xin cô, đừng đến làm phiền ta nữa, được không?”.
Tuyết Chỉ cúi gằm đầu, túm chặt gấu áo, trực giác mách bảo nàng ta rằng Thanh Thu chỉ nhìn thấy cảnh mình ôm Bình ca ca, chứ không thấy cảnh sau đó nàng ta bị y đẩy ngã x


Old school Easter eggs.