Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.

uống đất trông vô cùng nhếch nhác. Mắt nàng ta ánh lên những tia sáng tinh quái, nhưng không ngẩng đầu, giọng nói hết sức dịu dàng và có chút hối lỗi, “Là ta không tốt, ta thật không ngờ…”.
“Được rồi, đừng nói cái gì tốt với không tốt nữa, ta chỉ cầu xin cô sau này hãy buông tha cho ta, đừng túm chặt lấy ta không thả nữa. Cô xem, hôm nay việc đã đến mức này, mọi người đều rất tốt, ta thật lòng chúc phúc cho Ninh tông chủ mãi mãi bền chặt đồng lòng đến đầu bạc răng long!”
Thanh Thu nói xong bèn bỏ đi tìm hai người Tô Diệu và tiểu thư Huống Linh Ngọc, thì bị Tuyết Chỉ chặn đường, túm chặt lấy cánh tay nàng, nghiêm túc hỏi: “Cô sớm đã không còn nhớ nhung gì tới Bình ca ca nữa thật sao?”.
Thanh Thu cảm thấy bất lực, nàng nhớ hay không chẳng quan trọng, tại sao Tuyết Chỉ lại cố chấp nói mãi đề tài vô vị này?
“Đúng là thế, ta nhớ hình như chẳng bao lâu nữa cô sẽ thành thân, có gì mà không yên tâm. Có thể bỏ ta ra được chưa?”
“Câu hỏi cuối cùng.” Tuyết Chỉ vẫn túm chặt Thanh Thu không buông, “Ta biết thế tử có ý với cô, vậy cô thì sao, cô cũng chung tình với thế tử ư? Nếu cô sớm tìm được phu quân, thì ta cũng yên tâm hơn”.
Có lẽ việc chung thân đại sự của nàng cũng khiến Tuyết Chỉ mệt mỏi lo lắng chăng? Thanh Thu lạnh lùng hừ một tiếng, Tuyết Chỉ không yên tâm về nàng, nếu như thế, nàng ta nên đi tìm Ninh Tư Bình bàn bạc mới đúng chứ, lẽ nào nàng phải lập tức gả cho ai đó Tuyết Chỉ mới yên tâm?
Thanh Thu lạnh lùng đáp: “Việc này không cần đại gia phải lo”.
“Không, cô hãy nói cho ta biết, xin cô đấy.”
“Được, vậy ta cho cô biết, thế tử thật lòng với ta, đương nhiên ta cũng sẽ toàn tâm toàn ý với chàng. Hai chúng tôi tâm đầu ý hợp, cả đời này sẽ không bao giờ rời xa.” Nàng nói một hơi, Tuyết Chỉ cũng chầm chậm bỏ tay khỏi cánh tay nàng, khẽ nói: “Chỉ mong cô nhớ những gì mình nói”.
Thanh Thu không buồn nói qua nói lại với Tuyết Chỉ nữa, quay người ra khỏi Nhiễm Hương các. Vừa bước chân ra khỏi bậc cửa thì ngẩn người ra, bên ngoài không biết từ bao giờ đã tập trung một đám người, nghe hết những gì họ vừa nói.
Trong số đám người ấy, Thanh Thu biết hai người, lại là hai người có liên quan tới nội dung mà vừa rồi nàng và Tuyết Chỉ nói.
Ninh Tư Bình ngồi dựa vào ghế tựa có đệm mềm, bốn cận vệ mặc áo bông vẫn khiêng chiếc ghế đó, rõ ràng sợ kinh động đến cuộc nói chuyện của hai người, chắc đã đứng lâu lắm rồi.
Vệ Minh lại đứng chắp tay sau lưng, khoác bộ cẩm bào xanh sẫm, bên trên thêu từng đám từng đám vân mây bằng chỉ bạc. Không biết dùng chất liệu gì, những sợi chỉ màu bạc ấy lấp ló trong lớp vải gấm, chói sáng làm người ta hoa mắt.
Thì ra sáng sớm hắn ra khỏi phủ là để đến Tư Thu viên, không biết hắn tới đây làm gì, rõ ràng không phải vì việc công. Vệ Minh đã nghe được bao nhiêu?
Thanh Thu không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, nàng hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn Tuyết Chỉ vẫn đang đứng bên trong, thấy nàng ta đứng đó chẳng hề có chút lúng túng nào. Trong số này chỉ có nàng thân phận thấp kém, đành nhìn thế tử và Ninh Tư Bình hành lễ: “Thanh Thu bái kiến thế tử, bái kiến Ninh tông chủ”.
Đương nhiên Tuyết Chỉ không vô duyên vô cớ kéo nàng ở lại để nói chuyện, rồi kể những chuyện xưa cho nàng nghe, khúc Thu Phong Từđã khiến Ninh Tư Bình tìm đến. Ai mới là người thật lòng thật dạ với y, lại ép Thanh Thu phải tỏ ra tuyệt tình, thật đúng là khổ nhục kế.
Làm khó bọn họ phải lẳng lặng tìm đến, mấy nam tử cao lớn thậm chí đứng bên ngoài nghe trộm mà cũng không đỏ mặt. Thanh Thu nghĩ rồi lại nghĩ, dường như vừa rồi mình chẳng nói gì không thỏa đáng cả, thậm chí những lời nhạy cảm như thân phận của Ninh Tư Bình nàng cũng không nhắc tới.
Bất giác vô cùng khâm phục Tuyết Chỉ, chẳng trách đối phương không kể tới đoạn nàng ta và Ninh Tư Bình trùng phùng, thì ra đã sớm lên kế hoạch cả rồi.
Tuyết Chỉ đi ra ngoài Nhiễm Hương các, ánh mặt trời chiếu thẳng vào khiến nàng ta phải nheo mắt lại, thấy Vệ Minh liền khẽ nhún mình hành lễ: “Thì ra thế tử đã đến rồi, chắc là không yên tâm để một mình Thanh Thu tới đây, vậy lúc này đã yên tâm chưa?”.
Nàng ta nói đầy ám chỉ, những lời đó còn có ý tranh công nữa. Cũng phải, nếu không nhờ nàng ta, Vệ Minh cũng sẽ không nghe được những lời toàn tâm toàn ý của Thanh Thu, mấy từ như “không bao giờ rời xa” ấy của nàng.
Muốn một người mà đi một bước cũng phải suy nghĩ cả nửa ngày trời, vô cùng thận trọng như Thanh Thu, nói ra những lời như thế, e rằng không biết phải đợi tới bao giờ. Cho dù trong lòng có tình cảm, nàng cũng sẽ nhấn mạnh mình quyết không làm thiếp, chứ không bao giờ nói ra những lời rùng mình như dùng chân tình đổi lấy chân tình.
Hắn phỏng đoán lúc này lòng Thanh Thu nhất định vô cùng bối rối, nên nở một nụ cười tươi rói đáp: “Đúng, giờ đã dùng cơm xong rồi, Tuyết Chỉ đại gia cũng nên trả lại người cho ta mới phải”.
Nói xong Vệ Minh đi lên phía trước cầm tay Thanh Thu, nhận ra nàng đang cúi gằm mặt nhìn xuống đất, có vẻ rất bất ổn chứ không phải là bất an, nhìn bộ dạng thì đúng là bị dọa thật rồi.
Hôm nay hắn bị Tống


XtGem Forum catalog