Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.
Củng kéo tới Tư Thu viên, Tống Củng không thể thường xuyên qua phủ thế tử gặp giai nhân. Hôm nay đặc biệt đến Tư Thu viên để “vô tình” gặp phải Linh Ngọc, sau đó mấy người bọn họ nghe thấy tiếng đàn mà tìm tới. Tống Củng đi nửa đường gặp được Huống Linh Ngọc lúc ấy đang bị Tô Diệu kéo ra ngoài, thế là chỉ còn lại hai người Ninh Tư Bình và Vệ Minh thôi.
Khi tới ngoài Nhiễm Hương các, tiếng đàn đã ngừng từ lâu, đúng lúc Tuyết Chỉ kể đến đoạn vì sao nàng ta rời thành Việt Đô, nghe thấy những lời chân tình mà Tuyết Chỉ dành cho vị “Bình ca ca” kia, lòng đầy tương tư. Ánh mắt của Vệ Minh và đám cận vệ không kìm được liếc nhìn Ninh Tư Bình một cái, thầm nghĩ vị Tuyết Chỉ đại gia này nguy rồi, sắp được gả vào Thiên phủ, lại bị vị hôn phu biết được chuyện tình trước đây, thật đúng là bất hạnh.
Sắc mặt Ninh Tư Bình đương nhiên rất xấu, nhưng hoàn toàn không tức giận vì nghe thấy việc vị hôn thê của mình từng yêu thương một người khác. Người khác mà nàng ta nhắc đến kia, đương nhiên y rất rõ, y không thể ghen tuông với chính bản thân mình được.
Y giận vì ý đồ của Tuyết Chỉ khi nói ra những điều đó với Thanh Thu, cũng lo lắng rằng hai người sẽ nhắc đến thân phận của mình. Vệ Minh đứng ngay cạnh y, nếu không cẩn thận để hắn biết được những chuyện này thật phiền phức.
Càng như vậy thì lòng càng phiền loạn, Ninh Tư Bình vừa muốn lập tức xông vào chấm dứt cuộc nói chuyện của bọn họ, nhưng lại nhẫn nhịn vì muốn nghe tiếp, y muốn nghe xem Thanh Thu sẽ nói gì. Chỉ nghe một lúc, mà sắc mặt Ninh Tư Bình thay đổi mấy lần, đau lòng cảm khái hối hận xấu hổ tất cả những cảm xúc ấy đan xen lẫn lộn.
Đột nhiên Ninh Tư Bình hiểu ra vì sao lần này y trở lại, Thanh Thu lại lạnh lùng vô tình với mình như thế, thậm chí còn quyết liệt không muốn gặp y dù chỉ một lần. Có lẽ vì cảnh mà nàng bắt gặp nhiều năm trước, y muốn giải thích cho nàng rõ, chỉ là liệu có nói rõ được thật không thôi?
Có cơn gió thổi qua, khiến tà áo bọn họ đều phấp phới, Tuyết Chỉ khẽ đi đến cạnh Ninh Tư Bình, quan tâm hỏi: “Hôm nay có đỡ hơn không, thời tiết đẹp lại có nắng, nhưng chỉ có một lúc buổi trưa này thôi, lát nữa sẽ nổi gió, chàng giờ không thể ra gió được, vẫn nên về phòng nghỉ ngơi thì tốt hơn”.
Những lời này thật điềm tĩnh biết bao, vẻ mặt tự nhiên làm sao, trong tình huống như vậy mà còn làm bộ như chẳng có chuyện gì, thật khiến người ta khâm phục. Vệ Minh biết Ninh Tư Bình bị thương trước ngực, chuyện hôm nay không khiến y phải tức giận tới mức vết thương nứt toác, tâm trạng tổn hại chứ? Chuyện đàm phán hòa bình không thể kéo dài hơn nữa, y càng sớm khỏe ngày nào thì việc đàm phán càng sớm kết thúc ngày ấy.
Thanh Thu khẽ run run hàng mi lén liếc Ninh Tư Bình một cái, y ngồi dựa vào ghế mềm, từ đầu tới cuối chẳng nói chẳng rằng. Hai mắt nhắm hờ như toàn thân không còn chút sức lực nào cả, đôi tay để trong tay áo, nghe những lời Tuyết Chỉ vừa nói mà vẫn ngồi im bất động. Cho tới khi Tô Diệu và mấy người kia quay lại, Vệ Minh liền lên tiếng cáo từ, y mới nhấc tay lên khum lại: “Thế tử đi từ từ, không tiễn không tiễn”.
Đôi mắt đó lóe lên những tia u ám, khiến Thanh Thu nhìn mà bất an, người này giờ đã thay đổi quá nhiều. Vừa rồi nàng nói không còn nhớ tới việc và người của ngày xưa, không phải là đối phó với Tuyết Chỉ, mà thật sự không còn nhớ tới người đã chết nữa, chỉ mong y nghe thấy, đừng tới tìm nàng nữa.
Tiệc tàn người tan, Tuyết Chỉ tiễn họ một đoạn, biết Ninh Tư Bình vẫn ở Nhiễm Hương các, nàng ta quay về gặp y. Như nàng ta vừa nói, ánh nắng ấm áp đã tắt, mây mù che phủ, sắc trời ảm đạm, khiến trong Nhiễm Hương các cũng có phần lạnh lẽo âm u.
Hai người chẳng có gì để nói, Tuyết Chỉ ngồi xuống trước bệ đỡ đàn của mình, làm như chưa xảy ra chuyện gì, nói: “Cũng không có việc gì, thiếp đàn cho chàng nghe, được không?”.
“Cho tới tận giờ này hôm nay, ta mới biết nàng giỏi như thế, cũng phải, có thể sống sót ở núi Vọng Xuyên, lại thành danh thiên hạ, thì không phải hạng bất tài.” Y vừa mở miệng là buông lời lạnh lùng, hoàn toàn không chút niệm tình, “Nàng cũng chẳng cần đàn gì cả, về mặt này nàng kém hơn Thanh Thu nhiều”.
Tuyết Chỉ ngẩng phắt đầu lên, dường như không tin Ninh Tư Bình tuyệt tình tới mức này, rồi đột nhiên nàng ta cười một tiếng: “Đương nhiên, thiếp làm gì đều không thể bì được với vị trí của cô ta trong lòng chàng, hai người đã gặp nhau rồi, phải không?”.
“Lẽ nào ta không nên gặp nàng ấy?”
“Nên, người mà chàng nên gặp nhất là cô ta! Không sai, thiếp sớm đã biết rằng, lần này chàng trở về đều là vì cô ta, gì mà đàm phán hòa bình, gì mà đón vị hôn thê là thiếp chứ, đều giả cả, tất cả đều là vì cô ta.”
Từ nhỏ nàng ta đã khổ luyện cầm nghệ, nhưng chẳng có được nổi một lời khen của sư phụ. Giờ nàng ta đã có danh có lợi, được người trong khắp thiên hạ ngưỡng mộ, nhưng người mà Tuyết Chỉ quan tâm nhất vẫn không chịu thừa nhận nàng ta. Cảm xúc trong lòng đã không còn là hận nữa, mà là sự thất vọng vô bờ, có điều Tuyết Chỉ quyết không chịu thua.
“Nhưng chắc chàng không ngờ nhỉ, cô ta đã thay lòng, c