Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
ng nhất, không phải là anh ta vĩnh viễn không trở thành người như bạn mong muốn. Mà là rõ ràng anh ta làm tất cả, nhưng không phải là cho bạn. Trên một cuốn khác có một bài viết lại tên là “Người phụ nữ cái bóng.”
Sau khi học kỳ mới bắt đầu không lâu, Cao Mạc Mạc nói chia tay.
Trịnh Hài bình tĩnh hỏi: “Nghiêm túc? Hay là nói chơi?”
“Nghiêm túc.”
“Được.” Trịnh Hài nói, không hỏi lý do, cũng không nói nửa lời vãn hồi.
Rất nhiều năm sau, lúc Cao Mạc Mạc cùng chồng tham gia một bữa tiệc, lại gặp Trịnh Hài. Cô vừa nhìn đã nhận ra Trịnh Hài, Trịnh Hài lại rất lâu sau mới nhớ ra cô là ai.
Cô đã có cuộc sống hạnh phúc có thể thản nhiên cho anh xem bức ảnh con cô, cũng có thể thản nhiên hỏi anh: “Lúc đấy sao lại chọn em làm bạn gái của anh vậy?”
Trịnh Hài cho cô một đáp án cũng chẳng khác gì không trả lời: “Bởi vì lúc đó rất muốn có một người bạn gái.”
——————————————
Mối tình đầu của Hòa Hòa.
Hòa Hòa cho rằng mối tình đầu của mình là Sầm Thế, nhưng Trịnh Hài lại dựa vào định nghĩa “mối tình đầu” trong tâm lý học, xưa nay cho rằng mối tình đầu của Hòa Hòa là một người con trai tên Tiêu Mạc.
Tiêu Mạc là một chàng trai rất có tài hoa, lúc thiếu niên liền mở một triển lãm hội họa thư pháp riêng, thường được đăng thơ và văn lên báo, khá nổi tiếng ở nơi đó. Chữ của anh ta vừa có tà khí vừa sắc bén, tranh của anh ta rất đặc biệt, nhưng Hòa Hòa vô cùng thích.
Mùa hè năm Trịnh Hài sắp lên đại học năm thứ 2, đài truyền hình địa phương tổ chức một cuộc thi văn nghệ tổng hợp kéo dài một tháng, cái người bán nổi tiếng đó lại tham gia.
Tuy trong mắt Trịnh Hài anh ta chẳng ghê gớm gì, nhưng trong mắt Hoà Hòa anh ta quả thật là thần, bởi vì khả năng của anh ta trong tổ hội họa là giỏi nhất, kỹ thuật nhảy trong tổ hát là cao nhất, là người viết chữ đẹp nhất trong cuộc thi của tổ vũ đạo, là người đẹp trai nhất trong tổ thư pháp, hơn nữa, người thanh niên này có khí chất u buồn.
Hòa Hòa hâm mộ người đó đến mức nghiêng ngả, hàng ngày ôm tivi xem hết trực tiếp đến phát lại, có một lần trong lúc trực tiếp bỗng nhiên bị mất điện, cô lo lắng đến phát khóc. Trịnh Hài cảm thấy cô vô cùng kém cỏi.
Việc càng kém cỏi hơn còn ở phía sau. Cô đã từng gọi điện đến đài truyền hình kháng nghị ban giám khảo không công bằng, cô thay hai cái điện thoại gọi 2 lần, lúc gọi lần thứ 2 bịt mũi giả giọng khác, cô bám lấy Trịnh Hài đòi anh lấy cho được một vé xem trực tiếp, ôm một bó hoa tươi lớn có thể che hết cả người cô đem đi tặng.
Từ lúc Trịnh Hài lên đại học, theo yêu cầu của anh, Hòa Hòa cứ hai tuần phải viết cho anh một bức thư, viết tay, không được ít hơn 1000 chữ.
Không ngoài dự đoán của anh, thư của Hòa Hòa đầy nội dung về Tiêu Mạc.
Tiêu Mạc nhà em ra một đĩa đơn. Tên bài hát là blablabla……
Tiêu Mạc nhà em ra một tuyển tập thơ họa. Nội dung bên trong là blablabla……
Tiêu Mạc nhà em muốn tự đạo diện tự diễn một bộ phim. Bộ phim nói về blablabla……
Tiêu Mạc nhà em……
Hành vi hâm mộ của Hòa Hòa càng ngày càng quá đà, sau này trong thư trực tiếp trở thành đoạn văn cho đủ số chữ về vị Tiêu tài tử đó.
Trịnh Hài không chịu được, vừa yêu cầu giảm số chữ của cô xuống 600, vừa cảnh cáo cô sau này không được nhắc đến tên người đó trong thư.
Sau này nữa, anh liền bắt đầu qua lại với Cao Mạc Mạc. Còn về việc trong tên hai người này đều có chữ Mạc, hoàn toàn là tình cờ.
Nhưng Tiêu Mạc không nổi được bao nhiêu. Sau khi bộ phim đầu tư nhỏ tự quay tự đạo diễn tràn đầy tự tin của anh ta thất bại hoàn toàn liền bị đả kích, từ đó mai danh ẩn tích.
Sau khi Hòa Hòa đau lòng một thời gian, liền không nhắc đến người này nữa.
Nhiều năm sau Trịnh Hài đến một thành phố lục địa công tác, phát hiện một họa sỹ đường phố ủ rũ hơi quen mặt.
Anh dừng chân nhìn anh ta rất lâu, người đi cùng anh nói: “Người này rất có tài, nhưng thanh cao. Đúng rồi, Trịnh tiên sinh, nghe nói anh ta đến từ quê của anh.”
Lần đó sau khi Trịnh Hài về nhà đem một món quà cho Hòa Hòa, là một tuyển tập thơ họa có chữ ký đã rất cũ, cùng với một bức vẽ chân dung Hòa Hòa. Bức vẽ chân dung đó vẽ dựa theo ảnh tốt nghiệp đại học của Hòa Hòa mà Trịnh Hài tìm được trên mạng.
Hòa Hòa nghi hoặc hỏi: “Tiêu Mạc là ai?”
Trịnh Hài: “…….Là đối tượng đầu tiên em hâm mộ.”
Hòa Hòa: “Đừng lừa em. Sao em có thể làm việc mất mặt thế chứ?”
Bất luận Trịnh Hài miêu tả dáng vẻ mất mặt của cô năm đó thế nào, Hòa Hòa đều từ chối thừa nhận. Nhưng cô vẫn rất nghiêm túc đặt bức tranh đó lên bàn, hơn nữa sau khi chăm chỉ đọc xong tập thơ họa của Tiêu Mạc nói, mấy bài thơ đó em thấy hơi quen.
Hai năm nữa lại qua đi, giới giải trí có một người thanh niên khí chất u buồn nhanh chóng nổi tiếng, anh ta đóng phim, ra đĩa, tự mình sáng tác viết kịch bản, tự mình thiết kế style, viết văn hay, vẽ tranh đẹp, rất được giới văn hóa hoan nghênh, bị fan truy đuổi.
Mà lúc thiếu niên anh ta đã bộc lộ tài năng, ở giữa có một dạo mai danh ẩn tích, sau này quá trình truyền kỳ quyết chí tự cường trở nên nổi tiếng của anh được người ta viết thành văn theo ki