Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2406 lượt.

m lửa, dựa vào chiếc ghế mây, chậm chậm đung đưa, chầm chậm hút thuốc, chầm chậm nhả ra khói thuốc.
Nếu Trịnh Hài nhìn thấy cái dáng vẻ này của cô, cô nhất định lại bị ăn mắng.
Hòa Hòa nhớ bản thân mình học hút thuốc là năm lớp 12, khoảng 16,17 tuổi.
Cô trưởng thành muộn, cho nên thời kỳ phản loạn cũng đến muộn hơn người khác một chút. Lúc bạn học cô nghịch ngợm ầm ỹ, thường thường bộc phát ra những lời kinh ngạc phản nhân loại phản xã hội, thì cô là học sinh ngoan ngoãn của thầy cô giáo. Lúc những đứa trẻ khác đều đã qua thời kỳ thanh xuân khó khăn nhất, chuẩn bị đi bước đầu tiên vào sự trưởng thành, cô lại không thể không một mình trải qua cái khoảng thời gian dài dằng dặc thường thường uất ức bực dọc hững hờ ủ rũ đó, trong tâm hồn của niên thiếu thuốc lá dường như là cái đồ vật có quan hệ thân thiết nhất với “tội lỗi”.
Bề ngoài cô giả vờ như không có gì, cẩn thận giấu người mẹ không ở bên cạnh cô, giấu diếm dì Sảng Nhu dịu dàng lương thiện, giấu diếm bảo mẫu trong nhà Trịnh Hài, nhưng lại không thể giấu nổi Trịnh Hài người mà đi học ở bên ngoài thỉnh thoảng mới về nhà đó.
Trịnh Hài không cho cô hút thuốc. Hòa Hòa phản bác: “Bây giờ nam nữ bình đẳng, con gái hút thuốc là bình thường. Anh xem Trương Ngải Gia và Trương Mạn Ngọc trong phim ấy, lúc hút thuốc có khí chất biết bao.”
Trịnh Hài nói: “Những người phụ nữ khác có thể hút thuốc, em không được hút. Những người phụ nữ khác hút thuốc có khí chất, em không có.”
“Bản thân anh lên cấp 2 đã bắt đầu hút thuốc, dựa vào cái gì mà quản em?”
“Nếu anh cai thuốc, có phải từ giờ em sẽ không động vào thứ đồ này nữa?”
Giao ước của hai người từ đó mà thành.
Hóa ra qua nhiều năm như vậy, hai người họ ai cũng không nghiêm túc thực hiện giao ước năm đó.






Lý trí và tình cảm của người bình thường là hài hòa và cân bằng, còn lý trí và tình cảm của Trịnh Hài phù hợp với tỷ lệ 80-20.
Trịnh Hài đến nhà Dương Úy Kỳ làm khách như đã hẹn, còn đem theo một bó hoa.
Không phải là hoa tươi thật sự, mà là một một bó hoa được ghép từ những búp bê hình con heo màu hồng, không phải là loại hàng vỉa hè, mà là loại chủ của hàng hoa tự mình khâu từng mũi một.
Anh đã từng thấy Hòa Hòa tự mình làm một bó hoa như thế này, cảm thấy rất thú vị, hôm nay nhìn thấy có bán, liền tiện tay mua về.
Thật ra anh chưa từng có thói quen tự tay tặng quà hay hoa cho ai, cảm thấy cả cơ thể đều không được thoải mái.
“Dù gì một lời thoại một cảnh quay cũng không bỏ qua.” Trịnh Hài lấy đĩa phim ra, lại cẩn thận cất vào hộp đĩa, lẩm bẩm một mình nói một câu: “Cuộc sống như một vở kịch.”
“Đương nhiên, tất cả các tác phẩm nghệ thuật đều bắt nguồn từ cuộc sống.”
“Anh mà là cô gái đó, anh vĩnh viễn cũng không quay lại bên cạnh anh chàng ấy, mặc kệ anh ta có thề thốt đến đâu.” Trịnh Hài nói.
Câu truyện là một bộ phim thần tượng trong trường học ở Mỹ, thần tượng trong trường cùng bạn bè đánh cược đi theo đuổi cô gái kỳ lạ và ngoan ngoãn của khoa nghệ thuật, sự việc bại lộ, chia tay, làm lành, kết thúc viên mãn.
Dương Úy Kỳ nói: “Đây chính là sự khác biệt tư duy giữa con trai và con gái hả? Chỉ cần trái tim chân thành, cái gì cũng dễ nói.”
“Làm sao để phán đoán trái tim chân thành hay không? Nguyên tắc của anh là, khi mà lòng tin và danh dự của đối tượng hợp tác bị hủy hoại một lần thì mãi mãi sẽ được bài trừ ra khỏi phạm vi hợp tác của anh. Bởi vì có một lần sẽ khó tránh khỏi có lần thứ 2.”
“Theo như anh nói, những người phạm lỗi một lần, sẽ vĩnh viễn không có cơ hội thay đổi sao, vậy tất cả phạm nhân trên thế giới đều phạt tử hình cho xong.” Nói xong câu này, Dương Úy Kỳ cười khanh khảnh, “Hóa ra chúng ta đều có bệnh nghề nghiệp.”
Trịnh Hài cũng cười cười một cách khách khí, không tranh luận với cô nữa.
Dương Úy Kỳ nhìn một lúc màn hình xanh trống rỗng, giả vờ trêu đùa nói: “Em luôn cảm thấy lý trí và cảm tính của con người là một tỷ lệ cân bằng, nhưng Trịnh Hài tỷ lệ của anh rõ ràng là không giống với người bình thường, sức mạnh lý tính của anh quá lớn.”
Trịnh Hài nói: “Như thế không tốt sao? Lý tính mạnh mẽ có thể tránh khỏi phạm sai lầm.”
“Nhưng anh chẳng lẽ không cảm thấy cuộc sống mà việc gì cũng nắm vững trong tay rất vô vị sao? Hoàn toàn không có biến cố, cũng không có sự kinh ngạc vui mừng. Em đoán từ nhỏ đến lớn anh chưa từng gặp phải việc không theo ý muốn hoặc ngoài dự liệu phải không?”
Trịnh Hài im lặng rất lâu mới chậm chạp nói: “Việc ngoài dự liệu cũng có, không như ý muốn cũng có. Chỉ là không nhiều mà thôi. Người dù gì cũng không thắng nổi trời.”
Chất lượng bữa ăn đó quả thật chẳng ra sao.
Dương Úy Kỳ có một dáng vẻ xinh đẹp duyên dáng, làm việc ngăn ngắn nhanh nhẹn, màu sắc món ăn trông cũng rất đẹp, nhưng không ngờ rằng mùi vị chẳng ra sao.
Trịnh Hài ăn từng miếng rất kiên nhẫn, nhưng Dương Úy Kỳ lại ăn không nổi, ăn được mấy miếng nói: “Hay là chúng ta ra ngoài ăn đi.”
“Không cần đâu, ngoài việc hơi mặn hơi cứng ra thì cũng chẳng có gì là khô


Teya Salat