Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.
é!”
Lam Tố Hinh khẽ mỉm cười, không nói.
Chiều thứ Sáu, tiết trời rất xấu, mưa lất phất rơi, Lam Tố Hinh nghĩ chắc Quảng Viễn sẽ không đến đón cô, cô định đội mưa ra bến xe buýt, đợi xe về nhà.
Cô gặp Thẩm Mỹ Kỳ ở sân trường, cô ta đang cầm một chiếc ô màu xanh da trời xinh xắn. Lúc nhìn thấy Lam Tố Hinh, cô ta bước vội đến bên, che ô cho cô rồi thân thiện hỏi: “Về nhà phải không?”
Lam Tố Hinh mỉm cười, “Vâng, cô cũng tan làm rồi à?”
“Ừ, sao cô lại đội mưa thế này, người của Anh gia không đến đón cô sao?”
Lam Tố Hinh ngập ngừng giây lát rồi thành thực nói: “Thẩm tiểu thư, tôi không sống ở Anh gia nữa rồi!”
Thẩm Mỹ Kỳ hơi sững sờ rồi rất nhanh đã phản ứng lại được, “Anh Hạo Đông không cần cô nữa ư?”
“Đúng, anh ấy đã chấp nhận sự thực rằng Diệp U Đàm đã mất, không cần tôi đóng giả Diệp U Đàm ở bên cạnh anh ấy nữa.”
Thẩm Mỹ Kỳ hít một hơi thật sâu. “Cũng coi như tâm bệnh của anh ấy đã được chữa lành rồi. Vậy…anh ấy nhớ ra hôm đó đã xảy ra chuyện gì chưa?”
Lam Tố Hinh lắc đầu, Thẩm Mỹ Kỳ định hỏi tiếp thì bỗng nghe thấy phía trước có người gọi: “Tố Hinh!”
Lam Tố Hinh ngẩng đầu nhìn, thấy Quảng Viễn đang đi đến, tay trái cầm một chiếc ô đen thẫm, tay phải cầm một chiếc ô màu xanh hoa trắng. Cô nhận ra chiếc ô này, nó được treo ngay ngắn trên tường phòng cô, đó là di vật của Diệp U Đàm. Xem ra anh ta vừa từ Diệp gia đến đây, còn mang chiếc ô này đến cho cô.
Lam Tố Hinh gật đầu, mỉm cười, đang định cất tiếng chào hỏi thì Thẩm Mỹ Kỳ đã kinh ngạc thốt lên: “Quảng Viễn, sao anh cũng quen biết Lam Tố Hinh?”
Cô ta không thể không kinh ngạc, một cô gái giống hệ Diệp U Đàm, lại cùng lúc quen biết hai người đàn ông có quan hệ mật thiết với Diệp U Đàm lúc còn sống, trên đời này có sự trùng hợp như vậy ư?
Lam Tố Hinh cũng rất kinh ngạc vì cô không ngờ Thẩm Mỹ Kỳ cũng quen Quảng Viễn. Cô ta từng là bạn gái mới nhất của Anh Hạo Đông, tại sao cũng quen biết người yêu thầm bạn gái trước của anh chứ?
Quảng Viễn ngơ ngác: “Thẩm Mỹ Kỳ…Sao cô lại ở đây?”
“Sau khi tốt nghiệp, tôi xin vào trường này làm việc.” Thẩm Mỹ Kỳ trả lời qua loa, sau đó nhìn anh ta chăm chú, hỏi: “Sao anh lại quen Lam Tố Hinh?”
Biểu cảm của Quảng Viễn không mấy tự nhiên, “Ừm, vì Tố Hinh là em họ của U Đàm.”
Thẩm Mỹ Kỳ nhướng mày, kinh ngạc nhìn Lam Tố Hinh, “Thật sao?”
Lam Tố Hinh khẽ gật đầu.
“Thật khiến người ta quá bất ngờ. Nhưng tôi vẫn không hiểu, cô là em họ của Diệp U Đàm, vậy tại sao trước đây người nhà cô lại chịu để cô đến Anh gia an ủi Anh Hạo Đông chứ?”
Quảng Viễn không ngờ Thẩm Mỹ Kỳ lại biết nhiều như vậy, anh ta vô cùng kinh ngạc. “Tại sao cô biết?”
“Tôi vô tình nhìn thấy hồ sơ sinh viên của Lam Tố Hinh, trên giấy tờ nhập học của cô ấy đều có chữ ký của Anh phu nhân, lại thấy khuôn mặt cô ấy rất giống Diệp U Đàm, nên không khó để đoán ra điều này.”
“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, Tố Hinh không còn quan hệ gì với Anh gia nữa rồi, giờ cô ấy đang sống ở Diệp gia.” Quảng Viễn không muốn giải thích nhiều với Thẩm Mỹ Kỳ, nói xong, anh ta liền quay sang Lam Tố Hinh. “Tố Hinh, chúng ta mau đi thôi, anh đi taxi đến, người ta vẫn đang đợi bên ngoài, không được lâu đâu.”
Lam Tố Hinh mở chiếc ô hoa rồi tạm biệt Thẩm Mỹ Kỳ. Dường như Thẩm Mỹ Kỳ đang suy nghĩ gì đó, đôi mắt sắc lẹm liếc nhìn họ rời đi.
Trên taxi, Lam Tố Hinh không kìm được, hỏi Quảng Viễn: “Sao anh lại quen Thẩm Mỹ Kỳ?”
“À, cô ấy là bạn thời đại học, bọn anh học cùng khóa nhưng không cùng khoa, bình thường ở trường cũng chỉ là quen biết, sau khi tốt nghiệp thì không gặp nhau nữa. Hôm nay gặp lại cô ấy thật là bất ngờ, không ngờ cô ấy lại làm việc ở trường em.”
Do dự một lát, cuối cùng Lam Tố Hinh vẫn hỏi: “Vậy anh có biết chuyện vì cô ấy mà Anh Hạo Đông mới muốn chia tay với Diệp U Đàm không?”
Mặt Quảng Viễn cứng đơ, trong đáy mắt chợt hiện lên nét đau khổ, dường như anh ta không muốn trả lời câu hỏi này. Trầm mặc hồi lâu, anh ta mới thấp giọng nói: “Anh biết, U Đàm từng nói với anh, vì thế vừa rồi, anh không muốn nói nhiều với Mỹ Kỳ.”
Lam Tố Hinh không nói nữa, hai người đều trầm mặc, nhìn ra khung cảnh đường phố đang lướt nhanh bên ngoài cửa sở, vội vàng như đời người cùng khổ.
Cuối thu, mưa triền miên không dứt. Quảng Viễn vẫn chưa có cơ hội dạy Lam Tố Hinh tập xe, mà với thời tiết này, cô cũng không muốn đi xe đạp đi học, ngày ngày cô vẫn cầm chiếc ô hoa xanh nhỏ ra bến chờ xe buýt. Tuy chiếc ô là di vật của Diệp U Đàm nhưng cô lại không thấy sợ hãi hay mâu thuẫn đối với chuyện này, có thể là bởi cô đã từng diễn vai Diệp U Đàm. Trái lại, cô còn rất thích chiếc ô này, sau khi đến trường, nhấtg định phải tìm chỗ thoáng gió để hong khô rồi mới cẩn thận gấp lại.
Một hôm, một bạn nữ hỏi mượn chiếc ô của cô, nói là chỉ đi đến bưu điện ở đường bên cạnh, gửi bức thư rồi sẽ quay lại ngay, nhưng lúc quay về, khuôn mặt cô bạn đó đầy vẻ xin lỗi: “Thật ngại quá, Tố Hinh, mình không cẩn thận làm mất chiếc ô rồi, mình sẽ mua chiếc