Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/516 lượt.

khác đền cho bạn, thật sự rất xin lỗi!”
“Cái gì? Sao cậu lại làm mất?”
Cô bạn đó nói lúc vào bưu điện đã dựng chiếc ô vào thùng đựng ô ngoài cửa, đến lúc ra ngoài thì phát hiện chiếc ô đã không cánh mà bay, chắc người nào đó tiện tay cầm đi rồi.
Lam Tố Hinh chau mày hồi lâu, không đòi cô bạn phải đền một chiếc ô mới mà chạy ngay ra bưu điện đó, trong lòng ôm một tia hy vọng, không ngừng hỏi nhân viên ở đó có nhìn thấy ai cầm chiếc ô hoa màu xanh không? Đương là là chẳng có ai để mắt đến chuyện vụn vặt này.
“Cháu sao vậy? Cứ chạy qua chạy lại nhìn gi thế?” Bà Diệp tò mò hỏi.
Lam Tố Hinh ậm ờ đáp: “Không có gì ạ!...Dì ơi, cháu đi tắm trước đây!”
Trong phòng tắm, cô đờ đẫn hồi lâu, rõ ràng là Anh Hạo Đông đã đem trả lại chiếc ô nhưng cô vẫn không hiểu, tại sao chiếc ô này lại ở trong tay anh? Cô vội vàng chạy đến lầu nhưng không gặp được anh, chắc anh đã đi thang mấy khác hoặc đi cầu thang bộ xuống dưới.
Lỡ mất một diệp tốt, Lam Tố Hinh buông tiếng thở dài, chẳng hiểu sao trong lòng cô lại dấy lên cảm giác đáng tiếc vô hạn.
Anh Hạo Đông vô tình nhìn thấy chiếc ô quen thuộc lướt qua bên ngoài cửa xe. Chiếc ô màu xanh da trời nhàn nhạt, điểm xuyết những cánh hoa li ti màu trắng sữa. Cơ thể anh bỗng chấn động, anh vội nói: “A Thái, dừng xe!”
A Thái không hiểu, vội đạp chân phanh. Chiếc xe vẫn chưa dừng hẳn, Anh Hạo Đông đã vội vàng mở cửa, lao ra ngoài, gấp gáp đuổi theo người đang cầm chiếc ô kia.
Đó là một người đàn ông trung niên thấp bé, miệng phì phèo điếu thuốc, nhìn thấy Anh Hạo Đông với vẻ mặt kỳ quặt đứng chắn trước mặt, liền gắt: “Làm gì vậy?”
“Tiên sinh, ô của ông…” Anh Hạo Đông không biết phải nói thế nào, anh nhớ Diệp U Đàm từng có một chiếc ô hoa giống thế này nên vừa nhìnt hấy, liền vô thức đuổi theo. Nhưng khi nhìn rõ người che ô, anh bỗng hoàn hồn, nói được nửa câu, không nói tiếp được nữa.
Người đàn ông kia nghe thấy câu nói lấp lửng của anh, mặt đanh lại, nói: “Ô của tôi thì sao?”
“Không có gì!” Anh Hạo Đông buồn bã, đứng tránh sang một bên nhường đường. “Xin lỗi, làm phiền ông rồi!”
Người đàn ông đó bước thật nhanh, Anh Hạo Đông nhìn chiếc ô dần khuất xa, đột nhiên lại đuổi theo: “Tiên sinh…”
Người đàn ông kia lại bị anh đứng chặn trước mặt, mặt mũi đỏ gay, ông ta quát: “Này, rốt cuộc cậu muốn gì?”
“Tiên sinh, tôi…muốn mua chiếc ô này của ông, được không?”
“Anh muốn mua ô của tôi?”
Người đàn ông đó ngơ ngác, không tin vào taim ình, nhìn Anh Hạo Đông với ánh mắt kỳ lạ. Anh vội rút ra tờ một trăm tệ, khẩn thiết nói: “Xin ông bán cho tôi, cảm ơn ông!”
Người đàn ông đó nhìn Anh Hạo Đông rồi lại nhìn tờ một trăm tệ trong tay anh, sau khi ngơ ngác một hồi, liền giật lấy tờ tiền, nhét chiếc ô vào tay anh: “Bán, bán, bán, bán cho cậu đấy!”
Sau đó, ông ta liền chạy biến đi như một làn khói, như sợ nếu đi chậm quá, Anh Hạo Đông sẽ hối hận mà đòi lại tiền.
Anh Hạo Đông cầm chiếc ô, chầm chậm đi về phía chiếc ô tô dừng bên vệ đường, chưa được mấy bước, anh đột nhiên dừng lại, trên cán ô có khắc ba chữ tiếng Anh nho nhỏ: YYT. Đó là chữ viết tắt phiên âm họ tên của Diệp U ĐàmLam Tố Hinh. Chiếc ô này không phải chỉ là một chiếc ô bình thường giống hệt chiếc ô hoa của Diệp U Đàm mà nó chính là chiếc ô của cô ấy. Kỳ lạ thật, tạo sao nó lại nằm trong tay người đàn ông kia?
Anh Hạo Đông nhớ lại bộ dáng mất tự nhiêncủa ôong ta khi anh hỏi về chiếc ô và hành động ông ta giật lấy tờ tiền khi anh ngỏ ý muốn mua chiếc ô, bỗng nhiên hiểu ra chắc ông ta đã tiện tay cầm chiếc ô này ở đâu đó.
A Thái lái xe đến bên anh, mở cửa xe cho anh, nói: “Nhị thiếu gia, mau lên xe đi, đã hẹn với bác sĩ Trần đúng ba giờ có mặt rồi!”
Gần đây, Anh Hạo Đông đang được một vị bác sĩ họ Trần điều trị tâm lý, đó là người mà bác sĩ Uông giới thiệu. Sức khỏe của anh dần hồi phục, trí óc cũng không còn hỗn loạn như trước, chỉ cần điều trị tâm lý nữa là ổn. Do vậy, Anh phu nhân lập tức liên hệ với vị bác sĩ tâm lý nổi tiếng đó.
Nhưng Anh Hạo Đông mới đến gặp bác sĩ đó một lần đã không chịu đến nữa. Lần đó, anh cảm thấy vô cùng tồi tệ, bác sĩ bảo anh nằm xuống sofa, thả lỏng tinh thần, nằm chưa được bao lâu, đầu anh đã đau dữ dội, như bị người ta dùng búa đập vậy. Chẳng mấy chốc, anh rơi vào trạng thái hôn mê, lúc tỉnh lại, thấy đang nằm trong phòng mình, đầu óc vẫn choáng váng. Anh không biết tại sao lại như vậy nhưng phản xạ mách bảo anh không nên đến chỗ bác sĩ đó nữa.
Anh Hạo Đông không biết sự đau đớn đó bắt nguồn từ việc tiến hành thôi mien trị liệu. Ông ta muốn thông qua phương pháp này để tìm lại ký ức đã mất của anh, sau đó sẽ dần gỡ bỏ nút thắt trong lòng anh. Nhưng việc trị liệu đã thất bại, vừa chạm vào ký ức là Anh Hạo Đông liền cảm thấy đau đầu dữ dội, cuối cùng chưa nói được gì đã hôn mê.
Bác sĩ Uông liền giới thiệu cho Anh gia một vị bác sĩ tâm lý khác, họ Trần. Phương pháp trị liệu của ông ấy rất thích hợp với Anh Hạo Đông. Mỗi tuần trị liệu ba lần. Anh Hạo Đông đã tới hai tuần rồi. Thật may mắn là phương pháp này cũng có chút hiệu quả, giờ anh khô


The Soda Pop