Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/705 lượt.

ng sửng sờ, bờ môi run rẩy, một cái tên đang muốn bật ra khỏi miệng nhưng anh bỗng tỉnh ngộ. Đó không phải là cô ấy, chỉ là người giống cô ấy mà thôi. Nhưng anh vẫn không thể tự chủ, lặng yên đứng nhìn cô cách cả con đường. Hình như cô cũng đã phát hiện ra, quay đầu nhìn anh, lịch sự gật đầu, mỉm cười.
Nhìn cô cười càng giống cô ấy. Anh Hạo Đông bỗng thấy không thể nào nhìn tiếp được nữa, vội vàng lên xe, nghĩ sao lại bảo A Thái quay lại. Cô không bắt được xe, anh muốn đưa cô đi một đoạn đường nhưng không ngờ bà Diệp cũng ở đấy, anh lại phải rời đi.
Khi đi lướt qua Lam Tố Hinh, Anh Hạo Đông không kìm được, hạ kính cửa xe, nhìn cô thêm lần nữa. Giây phút đó, anh đột nhiên không xác định được người mà mình nhìn thấy kia rốt cuộc là ai? Là Lam Tố Hinh hay Diệp U Đàm? Trong màn mưa mông lung, dường như Lam Tố Hinh chính là Diệp U Đàm…Đầu anh đột nhiên đau dữ dội, anh cắn môi, kìm nén cơn đau đớn bủa vậy.
Giữa đường có hàng rào phân cách, cô buộc phải đi bộ hơn một trăm mét, đến làn đường dành cho người đi bộ, mới có thể băng qua đường. Lát nửa muốn quay về Diệp gia, cô phải vòng lại trạm xe buýt bên đường để đợi xe. Mưa cứ rơi rồi tạnh, tạnh rồi lại rơi suốt bao ngày qua, đường đọng nước, rất bẩn, nhưng cô lại không hề cảm thấy phiền, chỉ vì cô rất muốn biết chiếc xe kia có phải là xe của Anh gia không.
Khi Lam Tố Hinh đến được tòa nhà đó, gấu quần và tất của cô đã ướt nước mưa, nhưng bù lại cô cũng biết được chiếc xe đó chính là xe của Anh gia, biển số xe quen thuộc sao cô có thể quên được chứ!
Anh Hạo Đông có trong xe không? Chắc là không đâu nhỉ? Nhìn dáng vẻ của A Thái thì chắc ông ấy đang đợi anh. Vậy anh đang ở trong tòa nhà này? Lam Tố Hinh không kìm được, ngẩng đầu nhìn tòa nhà, đây là một tòa nhà văn phòng cao hơn mười tầng, mỗi tầng đều treo một biểnhiệu với đủ kiểu dáng và sắc màu khác nhau. Cô tỉ mỉ đọc từng tấm biển, đến tấm biển của một phòng khám bác sĩ tâm lý thì dừng lại, cô nghĩ cô biết Anh Hạo Đông đang ở đâu rồi.
Gập ô lại, đi vào trong tòa nhà, Lam Tố Hinh cẩn thận xem xét tấm bản đồ ở tầng trệt, phòng khám của bác sĩ tâm lý Trần Diệc Trì ở tầng mười. Cùng một nhóm người đi vào trong thang máy, cô ấn nút chỉ tầng mười.
Thang máy chầm chậm đi lên từng tầng, trái tim của Lam Tố Hinh cũng như mất đi trọng lượng, từ từ bay lên. Thang máy dừng lại ở tầng mười, cửa vừa mở, cô liền trông thấy quầy lễ tân của phòng khám tâm lý Trần Diệc Trì, nhưng lại do dự chưa bước ra. Chưa thang máy kêu “Ting” một tiếng, dần khép lại, cô hoang mang không để mặc thang máy đi lên. Thẳng đến tầng trên cùng, cô như người mộng dụ, rời khỏi thang máy. Tầng trên cùng là phòng ăn, chủ yếu phục vụ nhân viên làm việc của tòa nhà này, đương nhiên thỉnh thoảng cũng có khách vãng lai. Tìm một ghế trống, cô gọi một cốc trà chanh nóng. Cầm chiếc cốc, nhấp từng ngụm nhỏ, lúc này, Lam Tố Hinh mới dần bình tĩnh trở lại.
Sau khi uống hết cốc nước chanh, Lam Tố Hinh quyết định đi thang máy xuống tầng trệt, rời đi. Cô vốn không nên vào đây, cô làm làm gì chứ? Anh Hạo Đông có ở đây hay không thì liên quan gì đến cô? Cô chẳng qua chỉ từng là người giúp việc ở Anh gia mà thôi, bây giờ cũng đã kết thúc nhiệm vụ rồi. Anh ở đâu, làm gì đã chẳng còn là chuyện cô cần quan tâm nữa, vì sao cô vẫn còn nhớ nhung anh kia chứ?
Lam Tố Hinh bước vào thang máy, dứt khoát ấn vần nút xuống tầng trệt. Thang máy chầm chậm đi xuống, hết dừng lại di chuyển, từ các tầng lần lượt có người đi vào rồi đi ra. Khi đến tầng mười, “ting” một tiếng, thang máy dừng lại, cửa vừa mở, cô ngước mắt nhìn, nhất thời sững sờ, Anh Hạo Đông đang đứng trước mặt cô. Sắc mặt anh tái xanh, ánh mắt mông lung, mơ màng như có một lớp sương dày bao phủ, nhìn dáng vẻ anh tiều tụy nhưng cũng rất cảm động lòng người. Nhìn thấycô, anh cũng sững sờ.
Sau khi rời khỏi Anh gia, nếu không tính đến cuộc gặp thoáng qua hôm mưa gió mịt mùng đó thì lầnnày là lần đầu họ gặp lại nhau từ sau khi từ biệt. Anh đứng cách cô chỉ trong gang tấc, lông mày đen, đôi mắt sâu thẳm và mái tóc màu nâu nhạt của anh hắt bóng dưới ánh sáng đèn vàng vọt, rực rỡ đến chói mắt, giây phút đó, cô ngỡ mình đã nhìn lầm.
Sững sờ hồi lâu, cả hai đều không lên tiếng. Lam Tố Hinh có chút hoảng hốt, cúi xuống. Anh Hạo Đông đứng đó một lát rồi mới bước vào trong. Họ không nói với nhau câu nào, tựa những người không quen biết. Nhưng cô vẫn cảm nhận một cách rõ ràng rằng anh đang nhìn cô như suy nghĩ gì đó, đôi mắt sâu thẳm như biển khơi. Cô còn ngửi thấy cả mùi thuốc thoang thoang trên người anh.
Lúc thang máy xuống đến tầng tám, những người khác đều ra ngoài hết, trong không gian nhỏ bé của thang máy chỉ còn lại hai người họ. Lam Tố Hinh cảm thấy lúc này cô không lên tiếng thì không lịch sự chút nào, cô cố gắng trấn tĩnh, mỉm cười chào anh: “Anh thiếu gia, chào anh!”
Anh Hạo Đông không lập tức trả lời, anh cúi đầu, như đang suy nghĩ, một lọn tóc đen nhánh rũ xuống chiếc trán cáo. Lam Tố Hinh thấy vậy, đột nhiên nhớ lại cảnh cô đã từng vén những lọn tóc mái mềm mại đó lúc anh ngủ say. Độ


Ring ring