XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/531 lượt.

ng còn khép mình như trước nữa. Anh phu nhân cảm thấy rất vui mừng.
Sau khi trị liệu xong, anh cầm chiếc ô, vuốt ve rất lâu, sau đó bảo A Thái lái xe đến nhà họ Diệp. Anh nghĩ chắc lúc bà Diệp cầm chiếc ô này ra ngoài đã không cẩn thận để mất, nhất định bà ấy đang rất buồn, dù gì đó cũng là di vật của Diệp U Đàm. Tuy Anh Hạo Đông rất muốn giữ lại chiếc ô này nhưng cuối cùng, anh vẫn quyết định trả nó về.
Lặng lẽ treo chiếc ô lên tay nắm cửa, sau khi ấn chuông nhà Diệp gia, Anh Hạo Đông quay người, bước nhanh về phía cầu thang bộ, anh biết bà Diệp không muốn nhìn thấy anh.
Tìm lại được chiếc ô, Lam Tố Hinh càng yêu quý nó, không tùy tiện cho người khác mượn nữa.
Tiết trời vào cuối thu đầu đông, không khí càng lúc càng lạnh. Lúc Lam Tố Hinh chạy trốn khỏi nhà bố dượng, trong túi hành lý chẳng nhét được mấy bộ quần áo ấm. Chủ nhật, bà Diệp đưa cô đi trung tâm thương mại mua sắm quần áo. Bà bất chập sự can ngăn của Lam Tố Hinh, bà Diệp mua cho cô đủ các loại quần áo ấm thời thượng.
Lúc từ trung tâm thương mại đi ra, ngoài trời mưa lớn, Lam Tố Hinh bảo bà Diệp đứng đợi trước cửa, còn cô che ô, ra đường đón taxi.
Trời mưa nên rất khó gọi taxi, hầu như chiếc nào đi qua cũng có người. Lam Tố Hinh cẩn thận nhìn vào từng chiếc taxi, đột nhiên như có giác quan thứ sau, vừa quay lại liền nhìn thấy Anh Hạo Đông đang đứng trước cửa kính lớn của toà nhà bên kia đường, nhìn cô chăm chú.
Mưa mịt mùng dày đặc giăng khắp đất trời, họ bị mưa ngăn cách ở hai đầu đường. Dòng xe qua lại, khuôn mặt đối diện thoắt ẩn thoắt hiện trong màn mưa và khói xe, tựa như ảo ảnh, Lam Tố Hinh vừa nhìn đã nhận ran gay đó là Anh Hạo Đông, khoác trên mình chiếc áo màu nâu sẫm, anh yên lặng đứng đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú.
Mưa vẫn rơi lộp bộp trên chiếc ô, giống tiếng trống gõ dồn, trái tim của Lam Tố Hinh cũng đập thình thịch. Cố trấn tĩnh, cô gật đầu chào anh, khẽ nở nụ cười. Cô từng làm giúp việc trong nhà Anh gia, anh là chủ nhân cũ của cô, lúc gặp nhau, chào hỏi là phép lịch sự tối thiểu. Không đúng sao?
Từ phía xa, Anh Hạo Đông cũng khẽ gật đầu chào cô. Sau đó, Lam Tố Hinh thấy từ chiếc ô tô đen láng đỗ trước cửa tòa nhà không xa, A Thái cầm một chiếc ô lớn, ra ngoài đón anh. Sau khi nhìn cô thêm lần nữa, anh lên xe, rời đi.
Lam Tố Hinh hoàn toàn quênmất chuyện gọi taxi, ngơ ngác đứng nhìn theo bóng chiếc xe đi xa dần rồi mất hút nơi cuối con đường. Cảm giác buồn bã như vừa mất đi thứ gì đó chầm chậm dâng lên tự đáy lòng. Đội nhiên chiếc xe quen thuộc ấy quay lại, đi gần về phía cô. Giữa con đường có một hàng rào phân cách hai làn đường nên xe của anh phải vòng lại. Chắc thấy cô khổ sở đứng đón xe trong mưa gió nên anh muốn tiễn cô một đoạn chăng?
Nhưng còn bà Diệp? Nhìn chiếc xe sắp tiến đến gần, Lam Tố Hinh ra sức xua tay rồi chỉ về phía sau, ra hiệu cho họ đừng dừng xe. Có lẽ họ cũng đã nhìn thấy bà Diệp đang đứng trước cửa trung tâm thương mại, chiếc xe chạy chậm hẳn nhưng không dừng lại, từ từ đi lướt qua cô. Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, khuôn mặt trắng xanh của Anh Hạo Đông hiện ra. Ánh mắt anh nhìn cô mơ hồ, cảm xúc vô cùng hoang mang.
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ trong một khắc, chiếc xe đi lướt qua cô rồi rời đi. Lam Tố Hinh nhìn chiếc xe đi xa, vẻ buồn bã, mất mát trong lòng càng nặng nề hơn.
Lam Tố Hinh tiếp tục đội mưa, đứng bên đường gọi xe, chẳng mấy chốc có một chiếc xe dừng ngay bên cạnh cô, một người đàn ông trung niên thò đầu ra hỏi: “Xin hỏi, cô là Lam tiểu thư phải không?”
“Vâng, ông là…” Lam Tố Hinh không quen người này.
“Tôi là nhân viên phục vụ cho Anh thị, nhị thiếu gia bảo tôi đến đưa cô về, trờ mưa ở chỗ này rất khó gọi được xe. Cô mời bà Diệp lên xe đi, cô cứ bảo bà ấy tôi là bố của bạn cô, thuận đường đưa cô về một đoạn.”
Anh Hạo Đông đã sắp xếp cẩn thận như vậy, Lam Tố Hinh không muốn từ chối, cô gọi bà Diệp cùng lên xe. Bà ấy tin người đàn ông trung niên này là bố của bạn cô, cả đoạn đường không ngớt nói lời cảm ơn, còn muốn mời ông lên nhà ngồi uống nước, nhưng ông khách sáo từ chối rồi rời đi.
Lúc lên lầu, bà Diệp hỏi: “Bố của bạn cháu thật tốt, nhưng bạn ấy là nam hay nữ vậy?”
Lam Tố Hinh đành nói dối: “Dì yên tâm, là bạn nữ.”
bà Diệp hài lòng gật đầu, không nói thêm nữa. Lam Tố Hinh quay về phòng, đặt các túi lớn nhỏ xuống giường rồi nhìn chiếc ô hoa đến thất thần. Cô đoán ở một khoảng cách như vậy, trong màn mưa dày đặc, Anh Hạo Đông nhìn thấy cô, nhất định là vì chiếc ô này. Giây phút đó, anh cho rằng mình đã nhìn thấy Diệp U Đàm phải không?






Mưa liên miên nhiều ngày, đường phố giống như thế giới của những chiếc ô. Anh Hạo Đông bước ra từ tòa nhà đối diện, ngẩng lên nhìn, cả con phố dày đặc các loại ô sặc sỡ sắc màu, trong thể giới đó, có chiếc ô hoa xanh quen thuộc, vừa nhìn anh đã nhận ra ngay.
Màu xanh mát lành xen lẫn màu trắng tinh khiết, hai gam màu vô cùng đơn giản và thanh nhã như vậy. Cô cầm ô đứng giữa dòng xe qua lại, giống như đóa phù dung tươi đẹp.
Anh Hạo Đô