Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.
m không vui…”
“Dù sao anh cũng không thể giấu em cả đời.”
“Đây là muốn bóc trần vết sẹo của anh, anh sẽ đau đó.”
Lôi Vận Trình xoa xoa mặt anh, “Không sao cả, em có thể chữa lành cho anh.”
Phong Ấn cười khẽ, vô cùng thân mật cọ cọ vào người cô. “Cô bé ngốc, em muốn anh bắt đầu nói từ đâu đây?”
“Vậy thì… Bắt đầu ở chỗ vì sao hai người chia tay đi.” Cho đến giờ Lôi Dật Thành cũng không chịu nói cho cô biết điều này, cho nên mới khiến cô cực kì tò mò.
“Em đúng là biết hỏi điểm mấu chốt nha, rất là sắc bén.” Phong Ấn cười gượng, vừa định mở miệng thì điện thoại lại vang lên.
Trong trung đoàn gọi anh về.
Lôi Vận Trình không vui hừ lạnh, Phong Ấn cũng không còn cách nào khác, trên đường đi anh dỗ dành cô liên tục.
Nếu Phong Ấn biết chuyện này cô sẽ biết từ miệng một người khác, anh sẽ tình nguyện tự mình nói với cô sớm hơn.
Nhưng cuộc đời nào có nếu như…
Trả bố lại cho em
Kỳ nghỉ có tổng cộng ba ngày, bị Phong Ấn “chiếm lấy” một ngày, buổi tối Lôi Vận Trình ngồi trong ký túc xá lên lên internet, ngẫm nghĩ một lúc cô lại mặc áo khoác vào chạy đến ký túc xá của bạn gái Hướng Bắc Ninh.
Tiểu Tô vừa mới tắm xong, gương mặt ửng đỏ như một quả đào mật, cô ấy gặm một quả táo hỏi cô: “Cô muốn mua đồ dùng à?”
Lôi Vận Trình gật đầu. “Tôi không quen đường trong thành phố, cô lại là người địa phương, nên tôi đành phải đến nhờ sự giúp đỡ của cô.”
“Hửm? Trình Trình.” Tiểu Tô kéo dài âm cuối, vẻ mặt mờ ám dùng bả vai huých huých cô. “Có phải đã bị đại đội trưởng Kim ốc tàng kiều(1) rồi không?”
“Ờ.” Tiểu Tô mỉm cười cúi đầu tiếp tục ăn bánh bao.
Thấy thế, Phong Ấn lại đẩy quả trứng gà mà anh vừa bóc vỏ xong đến trước mặt Tiểu Tô hối lộ. “Hai người các em có bí mật gì vậy?”
Tiểu Tô vô cùng nghĩa khí, chỉ nhìn anh cười híp mắt. “Cám ơn trứng gà của Phong đại đội trưởng, nhưng mà ngài đừng mong sẽ nghe ngóng được gì ở tôi.” Sau đó cô ấy lại cặp trứng gà vào bát của Hướng Bắc Ninh. “Ninh Ninh ăn nhiều một chút, ăn nhiều một chút mới có sức làm việc.”
Phong Ấn lập tức cúi đầu, anh âm thầm bật cười đầy hàm ý. “Vậy ăn nhiều một chút đi, đừng để cho phụ nữ chán ghét mình chỉ vì không đủ thể lực, là đàn ông không thể chịu được đả kích này.”
Hướng Bắc Ninh lập tức uống một hơi nước, còn Tiểu Tô thì ngẩng gương mặt ửng đỏ lên nhìn Phong Ấn.
Lôi Vận Trình đành phải cố ý nén cười, ở dưới bàn, cô dùng sức đá chân Phong Ấn một cái.
…
Trong cửa hàng tổng hợp, Tiểu Tô kéo tay Lôi Vận Trình nói xấu Phong Ấn: “Cho đến giờ tớ mới biết mồm miệng của Phong đại đội trưởng lại hư như vậy.”
Lôi Vận Trình xúc động gật đầu đồng ý. “Từ nhỏ anh ấy đã như vậy, bây giờ càng hiểm độc hơn.”
“Hồi nhỏ…” Tiểu Tô hâm mộ thở dài. “Thanh mai trúc mã là hạnh phúc nhất, Trình Trình, nhìn hai người thật là hạnh phúc.”
Cô ấy không chỉ một lần âm thầm nhận thấy ánh mắt Phong Ấn khi nhìn Lôi Vận Trình, ánh mắt đó chan chứa sự dịu dàng, chiều chuộng, dung túng, thậm chí là không hề muốn rời xa cô… Tiểu Tô thật sự rất thích loại cảm giác đó, bởi vì cô ấy cảm thấy một người có cảm giác không muốn rời xa một người là một dạng tình yêu thăng hoa, là tâm lý, là cuộc sống, thậm chí là cả sinh lý đều không thể rời xa, hơn nữa là chỉ muốn yêu đối phương mà thôi.
Hướng Bắc Ninh đối xử với cô ấy rất tốt, cô ấy không tìm được bất kì khuyết điểm nào từ cậu ấy, duy nhất là cậu ấy lại không có sự lưu luyến. Có lẽ, chỉ là do yêu không đủ.
Lôi Vận Trình cười khẽ. Trên đời này, cuộc tình nào mà không trải qua hàng vạn những tổn thương, sự đau khổ trong đó chỉ có bản thân người trải qua mới biết được.
Bầu không khí bỗng nhiên nặng nề, Tiểu Tô đi lâu nên hơi mệt, cô ấy lấy điện thoại ra thì hoảng hốt thét lên, đã hai giờ chiều rồi, khó trách lại cảm thấy đói bụng như vậy.
Lôi Vận Trình không khó ăn uống, cô và Tiểu Tô cùng đi ăn fastfood. Cô vừa ăn vừa hớn hở xem hóa đơn mua hàng, đây là thu hoạch cả một ngày của cô.
Một bộ ghế sofa to, bàn trà, tủ, bàn làm việc, xích đu, còn có màn cửa sổ và đèn của từng phòng, tranh dán tường và rất nhiều đồ trang trí to nhỏ khác.
Tiểu Tô nắm lấy mớ biên lai dày cộm trêu chọc. “Sao cô lại giống như trang trí nhà cưới quá vậy, cô định cầu hôn anh ấy?”
Lôi Vận Trình bị cách dùng từ của Tiểu Tô làm cảm động, sau đó lại nở nụ cười ngọt ngào. “Đừng nói bậy, anh ấy nói muốn chờ tôi đến hai mươi lăm tuổi mới kết hôn.”
“Hai mươi lăm? Tại sao?”
“Bởi vì trước đó tôi còn trẻ con, sẽ không nhận biết rõ tình cảm tôi dành cho anh ấy có phải thật sự là tình yêu không, sợ tôi sau này hối hận, cho nên cho tôi thời gian suy nghĩ thật kỹ.”
Tiểu Tô ngậm thìa chớp mắt mấp máy, biểu cảm trên mặt vô cùng quái lạ, Lôi Vận Trình không khỏi lay lay cô ấy. “Cô làm sao vậy?”
“À, Trình Trình, tôi nói một câu cô đừng không thích nhé.” Tiểu Tô nuốt hết thức ăn trong miệng. “Tôi cảm thấy, đàn ông nếu thật sự muốn kết hôn thì sao phải hẹn kỳ hạn kết hôn làm gì? Tuy là nói muốn cô suy nghĩ kỹ, nhưng tôi lại t