Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.
ngậm lấy, Lôi Vận Trình không thể nhịn được nữa cô ngâm nga thành tiếng. Nụ hoa của cô bị Phong Ấn cắn nhẹ hoặc dùng sức mút mát, bàn tay còn lại của anh lần vào bên trong quần lót cô rồi chậm rãi kéo xuống, đồng thời ngón tay anh vuốt ve trên đôi chân thon dài đến tận cẳng chân, mang đến một cơn sóng khoái cảm kì lạ. Điều khiến cô bất ngờ là tay Phong Ấn vẫn không dừng lại mà trực tiếp bắt lấy mắt cá chân cô, dang hai đùi cô ra, đặt cơ thể anh vào giữa.
Cho dù cô bạo dạn nhưng vẫn là một cô gái không hề có kinh nghiệm, việc mở rộng thân mình dường như là điều cô có thể chống đỡ cao nhất cho đến thời điểm này. Phong Ấn không cho cô cơ hội lùi bước, môi của anh vẫn tiếp tục du ngoạn trên người cô, mơn trớn đến bụng cô, một bàn tay của anh trượt đến dưới thân cô, nâng mông cô lên.
Lôi Vận Trình chỉ cảm thấy hoảng sợ, cô vội vàng đẩy anh. “Đừng -----”
Phong Ấn nhắm mắt làm ngơ, anh vùi đầu vào giữa hai chân cô, cảm nhận được sự chặt chẽ của cô. Tay anh giữ chặt lấy mông cô, bàn tay còn lại của anh từ mắt cá chân vuốt ve dọc lên trên rồi quay về nơi mẫn cảm nhất giữa hai chân cô, di chuyển tới lui ở hai cánh hoa, sau đó một ngón tay lần đến cửa động của cô, ngón tay nhẹ nhàng thâm nhập vào bên trong.
Lôi Vận Trình cong người, bỗng nhiên cô túm chặt vai anh, mở miệng hít thở. “Phong Ấn… Phong Ấn…”
“Thả lỏng một chút Trình Trình, đừng sợ.” Mồm miệng Phong Ấn vẫn hôn và mút lấy cánh hoa của cô, ngón tay tiếp tục tiến sâu hơn vào trong thân thể của cô. Cô nóng như vậy, khít khao như vậy, dường như ngay cả một ngón tay của anh cũng không thể dung nạp được.
Lôi Vận Trình thở gấp, toàn thân cô căng lên như dây cung. Cô trống rỗng, ngón tay ra ra vào vào của anh dường như mang theo một ma lực, khiến lý trí của cô dần dần bị hút đi, trái ngược chúng lại tụ hợp lại ở nơi bị anh chiếm giữ, cô không biết đó là gì, chỉ cảm thấy nó càng lúc càng căng ra…
“Phong Ấn… Ưm…”
Đầu lưỡi Phong Ấn cứ vờn quanh cánh hoa của cô, môi anh đè lên rồi chơi đùa ở đó, khi nhẹ khi mạnh, phối hợp với động tác của ngón tay mang đến cho cô một khoái cảm không thể nào kháng cự được. Mật nước đã dính đầy ngón tay anh, sự ấm áp đang lan tràn, đầu lưỡi của Phong Ấn vòng lên thân thể cô một lần nữa, sau đó lại xoay cằm rồi hôn cô, môi lưỡi quấn quít như muốn cô cũng được nếm mùi mật ngọt đó, cuối cùng môi anh để trên môi cô, nở nụ cười xảo quyệt. “Nếm thử hương vị của bản thân, em cảm thấy thế nào?”
Lôi Vận Trình bám lấy vai anh, cô thở gấp, không thể kìm chế được mà run run, hoàn toàn không thể nào trả lời được câu hỏi của anh.
“Thế này vẫn không đủ?” Phong Ấn trêu chọc cô, xoa thân thể của cô, nắm lấy tay cô để chúng dạo chơi trên thân thể mình rồi chuyển xuống phía dưới.
Lôi Vận Trình cảm thấy bản thân đã trúng phải ma lực của anh, ngay cả hình dáng cơ bụng đang phập phồng dưới tay cô cũng có thể khiến trái tim cô hoảng hốt. “Anh làm gì…”
“Hử, dẫn dắt em kiểm tra trước khi hạ cánh.” Thanh âm của Phong Ấn rất nặng nề, tay anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô lần xuống vị trí đang phình to ra đau đớn của anh. “Chứa đầy hỏa lực đấy.”
Lôi Vận Trình thở hắt ra, cô sợ đến mức rút mạnh tay về. Lần đầu tiên trong đời cô đụng chạm chân thật đến như thế với một người đàn ông, mặc dù mắt cô không thấy được nhưng vẫn có thể cảm nhận được kích cỡ nơi đó khiến người khác hoảng sợ của anh. “Phong… Phong Ấn…”
Phong Ấn mở rộng thân thể cô, nâng một chân của cô lên đặt lên khuỷu tay, đỉnh đầu nóng như lửa của anh cọ xát tại cửa động ướt át của cô, anh không đè nén được mà thở dốc. “Hử?”
Lôi Vận Trình nuốt nước bọt, cô hơi lo lắng, bản thân cô chật như vậy… Anh có thể… Vào sao?
Ngón tay Phong Ấn lại vuốt ve nơi nhạy cảm nhất của cô, đánh lạc hướng sự chú ý của cô, chậm rãi hòa hoãn sự căng thẳng của cô. “Em muốn nói gì?”
“Em cũng không biết, có thể… Đợi chút… Được không?” Chân mày Lôi Vận Trình khẽ cau lại, kiềm chế từng đợt tê dại anh mang đến cho cô.
“Không thể, máy bay đã được đẩy đến đường băng, đang tăng tốc cất cánh.” Bỗng nhiên Phong Ấn trầm thắt lưng, vật cứng rắn mạnh mẽ chậm rãi xâm nhập vào trong sự mềm mại của cô.
Lôi Vận Trình hoảng sợ kêu lên, thân thể cô như dây cung sắp đứt từng đoạn.
Phong Ấn xốc chăn ra, quả nhiên anh nhìn thấy ánh mắt đang ướt sũng của cô, anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, dịu dàng dỗ dàng. “Ngoan Trình Trình, đừng căng chặt như vậy, không phải là em muốn anh sao, vậy để bản thân tiếp nhận anh đi.”
Giọng nói do đè nén quá mức nên có vẻ khàn khàn khác thường, anh bội phục sự tự chủ của bản thân, sự ấm áp của cô đang bọc quanh đỉnh đầu của anh, cảm giác bị xa lánh cho ở bên ngoài thế này khiến anh suýt chút nữa không kiềm chế được mà liều lĩnh tiến vào.
“Hơi đau…” Lôi Vận Trình lập tức ôm lấy cổ anh, đôi môi nhỏ nhắn của cô hé mở như cá thiếu nước, thân thể có cảm giác như bị bổ ra, lúc anh tiến vào cô càng cảm nhận rõ ràng sự đau đớn dữ dội.
Phong Ấn nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên, để cô nhìn anh, “Đừng sợ, Trình Trình, thả lỏng một chút… Đúng rồi, để anh vào nhé.”