Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
Anh vừa dỗ dành cô, vừa chậm rãi tiến vào thân thể căng chặt của cô. Trong quá trình tiến quân, Phong Ấn không khỏi cau mày, cho dù anh đã cố gắng nhẫn nại dùng mọi cách để dạo đầu, nhưng cô vẫn thít chặt đến kỳ lạ như trước, mỗi một tấc anh xâm nhập đều không dễ dàng như vậy…
Có vài nghi vấn nảy sinh tại thời điểm không thích hợp, Phong Ấn kìm nén sự nghi hoặc xuống, anh ngậm lấy vành tai cô, nói nhỏ bên tai cô, tay vẫn không hề rời khỏi nơi giữa hai đùi cô, cẩn thận vuốt ve với ý muốn cô giảm bớt sự khẩn trương không thoải mái.
Nhưng vào giây phút này, bỗng nhiên anh lại nghe được âm thanh chìa khóa mở cửa vang lên.
…
Sáng sớm Lục Tự đã bị Hướng Bắc Ninh và một vài nam sinh khác đến tìm mong được anh ta truyền dạy một chút kỹ năng đặc biệt và kỹ xảo động tác khi phi hành. Hướng Bắc Ninh là người cực kì thông minh, có rất nhiều vấn đề hỏi Lục Tự một lần đã hiểu rõ. Chờ những người khác đi, Hướng Bắc Ninh mới cầm mô hình máy bay lặp lại mô phỏng động tác phi hành, Lục Tự ở bên cạnh vừa hút thuốc, bỗng nhiên cười cười. “Thật ra động tác này đã trải qua sự cải cách của Phong Ấn, cậu ấy đã sáng tạo ra một chút kỹ xảo độc đáo, nếu với người mới như cậu thì có hơi quá sức, bởi vì cần phải có kinh nghiệm phong phú mới có thể có đủ năng lực để hoàn thành một cách hoàn mỹ, trong thời gian ngắn mà lại lái một chiếc máy bay quá to, một khi bay sẽ xoay chuyển rất khó khắn, rất nguy hiểm, giai đoạn bây giờ không nên tùy tiện thử sức.”
Hướng Bắc Ninh nghiêm túc gật đầu, “Anh và anh ấy là con át chủ bài của sư đoàn đúng không?”
“Phi công sư đoàn X không hề kém cỏi, tất cả đều là át chủ bài, nhưng mà Phong Ấn lại đặc biệt nhất, ban đầu cậu ấy muốn làm phi công thử nghiệm, đáng tiếc…”
“Đáng tiếc gì?”
“Mẹ cậu ấy không muốn.” Lục Tự nửa đùa nửa thật chế nhạo, hai người không hẹn mà cùng nở nụ cười.
“Có phải cậu thích Lôi Vận Trình không?” Bỗng nhiên Lục Tự đặt câu hỏi, anh ta thấy Hướng Bắc Ninh giật mình, khóe môi anh ta cong lên thành một nụ cười chế nhạo. “Vừa xinh đẹp, vừa ưu tú, thích cô ấy cũng là chuyện bình thường thôi.”
Hướng Bắc Ninh trầm mặc một lát, sau đó cậu ấy thản nhiên nhún vai. “Em thật sự yêu thích cậu ấy, có một dạng người, anh làm bạn với họ phù hợp hơn làm tình nhân.” Làm bạn học bốn năm, không ai có thể thấy rõ hơn cậu ấy những nỗ lực mà Lôi Vận Trình đã bỏ ra vì Phong Ấn, không phải là cậu ấy không tranh thủ, mà là cậu ấy đã biết trước kết quả. Bạn bè, có lẽ đó là đó là cách duy nhất để duy trì quan hệ với cô.
Lục Tự bật cười, “Xem ra, con người thật sự là khác nhau.”
Lục Tự và Hướng Bắc Ninh không cùng một loại người, Hướng Bắc Ninh quá mức lý trí, mà anh ta, cho dù có thể đoán trước kết quả vẫn không thể nào dập tắt tình cảm của bản thân.
Tạm biệt Hướng Bắc Ninh, Lục Tự đi dạo quanh trường học một vòng, anh ta vốn dĩ muốn đi tìm Lôi Vận Trình, nhưng đi đến dưới lầu ký túc xá của cô mới biết cô không có ở đó.
Không ở đây? Hay là cố ý muốn trốn tránh không gặp anh ta?
Lục Tự cười tự giễu bản thân, vì không muốn gây phiền phức và cưỡng cầu cô, anh ta không còn chỗ nào để đi, đành phải trở về phòng khách.
Nhưng mà giây phút anh ta tra chìa khóa vào cửa rồi mở ra, từ khe hở nhỏ khi cửa mở, anh ta có thể nhìn thấy màn cửa sổ trong phòng đã bị kéo kín bưng, mà ngay lúc anh ta mở cửa ra Phong Ấn rõ ràng đã rời giường. Động tác của anh ta sựng lại, trong lòng chợt nặng nề, một ý nghĩ như tia chớp hiện lên trong đầu anh ta: có lẽ Lôi Vận Trình thật sự không có ở ký túc xá, bởi vì hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi mà hai người bọn họ có được. Có lẽ, có lẽ… Cô ấy đang ở ngay trong phòng này, đang ở cùng Phong Ấn.
…
Bàn tay nắm tay cửa của Lục Tự tiến thoái lưỡng nan.
Không cho anh ta cơ hội suy nghĩ, tay nắm cửa trượt khỏi tay anh ta, cửa được Phong Ấn mở ra từ bên trong, Lục Tự giương mắt, đúng lúc đối mặt với vẻ mặt điển trai và… Còn có chiếc quần dài anh chưa kịp cởi hoặc là chưa kịp mặc xong quần áo nên để trần thân trên.
Lục Tự chớp mắt, anh ta cũng là đàn ông, có một số việc không cần nói rõ anh ta cũng biết, không khí mờ ám trong phòng đúng như anh ta đoán…
Một tay Phong Ấn chống cửa, đôi môi mỏng nhếch lên, trong đáy mắt anh ngọn lửa dục vọng vẫn chưa tắt hết, tất cả đều bị Lục Tự nhìn thấy.
Tay anh ta nắm chặt thành quyền, dường như đang bị chết chìm trong sự trầm mặc vào giờ phút này, cả người anh ta như lạc vào sương mù. Anh ta kìm chế cảm xúc, nói với bản thân đừng nhìn vào bên trong.
Lục Tự khó khăn nở nụ cười châm biếm, anh ta nói không ra lời, chỉ là lúc lùi về sau một bước, anh ta cắn răng thật chặt, hô hấp đã bình phục lại bình thường trong khi nội tâm vẫn như có sóng lớn mãnh liệt tràn tới, sau đó anh ta lại xoay người rời đi.
Phong Ấn đóng cửa lại, Lôi Vận Trình đã dùng tốc độ nhanh nhất mặc xong quần áo, gương mặt nhỏ nhắn của cô nhăn nhó nhìn anh. Phong Ấn bắt đắc dĩ vỗ vỗ mặt cô. “Nhìn em sợ sệt kìa, là Lục Tự, người khác không có chìa khóa phòng này.”
Lôi Vận Trình thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô bĩu môi. “Chuyện này tín