Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

ta. Nhưng tôi chưa bao giờ từng khiêu vũ trước mặt người khác, khi âm nhạc vang lên, tay cũng không biết nên đặt vào đâu. Anh ta kéo lấy bàn tay của tôi đặt sau thắt lưng mình, bàn tay tôi tiếp xúc với lớp áo len mềm mại. Tôi mang máng nhớ dường như tay còn lại phải nắm, nhỏ giọng nhắc nhở anh ta. Anh ta cười một cái, cầm lấy tay trái tôi. Khúc nhạc rất quen thuộc, cảm giác đã nghe qua ở đâu đó, nhưng trên đời này tôi chưa bao giờ gần gũi người đàn ông nào trong lúc tỉnh táo như thế này, khó tránh khỏi lúng túng, hơn nữa cảm thấy không cẩn thận sẽ giẫm phải chân anh ta, nên càng thêm vội vàng, hoàn toàn không có tâm trí nào đi suy nghĩ về giai điệu bài hát.
Trên người anh ta có mùi rượu, tôi vẫn cúi đầu nhìn kỹ nhịp bước chân mình. Dường như anh ta cũng không sợ bị tôi giẫm phải chân, nhịp bước ổn định lại ung dung. Anh ta nhéo tay tôi một cái: “Em đang nhìn cái gì?”
Tôi giật mình nhảy dựng, vội vàng gật đầu: “Không nhìn gì cả.”
Anh ta thở dài: “Đừng vội vã, cứ theo tôi là tốt rồi.”
Tôi cũng thở dài: “Tôi theo không kịp anh, cho đến bây giờ tôi chưa từng khiêu vũ.”
Anh ta xiết chặt eo tôi, nở nụ cười: “Sẽ theo được thôi.”
Qua bờ vai anh ta, Trịnh Minh Minh ở đối diện đang xoa xoa thắt lưng, uống nước, Nhan Lãng nhìn chúng tôi đăm chiêu, phát hiện tôi nhìn lại, nó lập tức rời ánh mắt, làm bộ đang chú ý đến chiếc hộp đựng tăm bằng thủy tinh trên bàn trà.
Tần Mạc ôm tôi xoay một vòng tròn: “Bây giờ tự nhiên hơn rồi.”
Tôi cười hai tiếng: “Là anh tự kéo đấy chứ.”
Anh ta ngẩn người, đột nhiên xích gần đến, hơi thở phả lên vành tai tôi, hơi ngứa, muốn tránh một chút, lại bị anh ta giữ chặt, anh ta ở bên tai tôi nói: “Tống Tống, kể cho em nghe một chuyện cũ, có muốn nghe hay không?”
Anh ta dựa sát vào tôi như vậy, tư thế như thể cho dù tôi không muốn nghe cũng bắt buộc phải nghe, thật sự làm cho người ta không có cách nào lựa chọn. Nhưng chuyện này thực ra cũng chẳng có gì không hay để lựa chọn cả, cho dù anh ta không ép, tôi cũng sẽ vui vẻ nghe, bởi vì tôi vốn cũng là người có tính hóng chuyện.
Tần Mạc nói: “Tống Tống, em còn nhớ chín năm trước hay không?”
Tôi nghĩ việc này thì có quan hệ gì đến tôi, nhưng có lẽ đây chỉ là thói quen của anh ta, tựa như trước khi nói đến vấn đề trọng tâm, “Kinh Thi” thường nói đến những vấn đề không liên quan để phân tán sự chú ý, ví dụ như trước khi lên án mạnh mẽ việc người chồng thay lòng đổi dạ thì thường nói về quá trình sinh trưởng của cây dâu, văn học thường gọi là vào đề.
Tôi lắc lắc đầu, nói không nhớ rõ. Anh ta không để ý, giọng nói thâm thúy như có ý khác: “Chín năm trước, mẹ tôi sinh bệnh, tôi đưa bà ấy về nước an dưỡng, trở thành hàng xóm với một cô bé. Năm ấy em… năm ấy cô bé ấy mới mười bảy tuổi.” Anh ta dừng lại một chút, giống như đang suy nghĩ nên tiếp tục thế nào: “Sinh nhật năm tôi hai mươi ba tuổi, mẹ tôi rất thích náo nhiệt, mở tiệc ở nhà, cô ấy cũng đến, còn có bạn trai cô ấy. Ngày hôm đó cô ấy chỉ ngồi ở một góc, không để ý đến ai, chỉ khiêu vũ với tôi một điệu, chính là khúc nhạc này, vẫn là khúc nhạc này…”
Rốt cuộc tôi cũng nghe hiểu chuyện, thì ra anh ta đang kể tình sử của mình.
Tôi gật đầu nói: “Khúc nhạc này rất dễ nghe.”
Tần Mạc nhìn ánh mắt của tôi, rất lâu không nói gì, mà khúc nhạc cuối cùng cũng chưa chấm dứt, tôi bị anh ta nhìn đến sợ hãi, trước khi nốt nhạc cuối cùng dừng lại, rốt cuộc anh ta mở miệng: “Tôi vẫn chưa nói cho cô ấy, buổi tối hôm đó, tôi thực sự rất vui.”
Tôi sửng sốt hồi lâu mới nhận ra những gì anh ta nói thì ra là một sự thầm mến. Nhớ lại đoạn nghiệt duyên với Lâm Kiều hồi còn trẻ, không khỏi dậy lên cảm giác “cùng người một hội một thuyền đâu xa”. Tôi tự liên hệ với bản thân mình mà phát biểu ý kiến: “Không nói cho cô gái kia cũng tốt, vạn nhất người ta không thích anh, lại mềm lòng, thành ra cả ba người cùng khó xử.”
Tần Mạc không nói gì, sau một lúc lâu, vỗ nhẹ nhẹ tóc tôi: “Em thấy không, chúng ta phối hợp rất ăn ý.”
Trịnh Minh Minh lại hát tiếp hai bài.
Nhan Lãng uống rất nhiều nước, loạn lên đòi đi WC, bị Tần Mạc đưa ra ngoài.
Mất đi 70% người nghe, sự nhiệt tình biểu diễn của Trịnh Minh Minh không thể tiếp tục được nữa, lập tức bỏ lại mic, đến nói chuyện với tôi. Mà sau khi nói chuyện cùng cô ấy, tôi cũng không thể không tranh thủ chạy vào WC.
Tôi ở trong WC xả nước lạnh rửa mặt, bọt nước chảy từ trên xuống, lọt vào cổ, lạnh run người.
Trịnh Minh Minh vừa rồi nói rất nhiều lời vô nghĩa, mà những lời vô nghĩa đó hoàn toàn làm cho người ta không nhận ra được đại ý của nó là gì, lúc sắp sửa kết thúc, hình như tôi thuận miệng hỏi cô ấy câu gì đó, nhắm vào vấn đề tôi hỏi kia, cô ấy trả lời: “Tôi đặc biệt không thích Tô Kỳ, thật sự, cho nên phàm cái gì cô ta phản đối, tôi sẽ tán thành, phàm cái gì cô ta phê phán, tôi sẽ ủng hộ. Chắc chắn cô ta sẽ phản đối và phê phán cô, vì thế mà tôi thấy thân thiết với cô một cách đặc biệt. À, cô không biết Tô Kỳ, không sao, một ngày nào đó cô sẽ gặp thôi. Cô ta là con riêng của mẹ kế tôi. Năm kia cô ta xuất ngoại, ba tôi nh


Old school Swatch Watches