Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.

ờ Tần Mạc giúp đỡ một chút, cô ta liền thích Tần Mạc, nghe Vanshirly nói cô ta ở New York cũng không học hành tử tế gì, thường xuyên chạy đến văn phòng của Tần Mạc. À, cô cũng không biết Vanshirly, đó là thư ký của Tần Mạc, aiz, dù sao cô và Tần Mạc đã như vậy rồi, sớm muộn gì cũng gặp cả thôi. Nghe mẹ Tô Kỳ nói trước kia cô ta từng tự sát, vì chuyện của bạn trai cũ, vất vả lắm mới có thể lạc quan vào tình cảm, trăm ngàn không thể một lần nữa chịu kích thích, sợ cô ta lại tiếp tục tự sát. Chúng tôi cũng thông cảm cô ta đã từng như vậy, nhưng Tần Mạc lại không thể bởi cô ta tự sát mà phải lấy cô ta, kết quả cô ta chạy đến tìm bác tôi, chính là mẹ của Tần Mạc, định đi đường vòng cứu nước, cuối cùng đã chọc giận Tần Mạc. Cô ta vừa thấy Tần Mạc nổi giận, lại chạy đi tự sát, đáng tiếc lại cứu sống được, tại sao cô ta lại thích tự sát vì tình như thế, thật khiến cho chúng tôi…”
Tôi tự hỏi Tô Kỳ trong miệng Trịnh Minh Minh có phải là Tô Kỳ trong trí nhớ của tôi hay không? Trước sau nghĩ lại, cảm thấy hy vọng không hớn, Từng tự sát vì tình và cái tên Tô Kỳ, hai điểm chung này, thật không thể đủ điều kiện phán đoán. Vật chất trong xã hội tăng lên, cơm đã no, áo đã ấm, đại đa số các cô gái đều từng vì tình mà tự sát hoặc là có giấc mộng vì tình tự sát… đã trở thành một loại… văn hóa học đường. Mà nếu ông trời cố ý sắp xếp như thế, làm cho Tô Kỳ yêu Tần Mạc và Tô Kỳ yêu Lâm Kiều là một, vậy chỉ có thể thay đổi câu danh ngôn của Thủ tướng Anh Winston Churchill một chút, “Trên thế giới không có tình nhân vĩnh viễn, cũng không có tình địch vĩnh viễn, chỉ có … chết vì tình mới là vĩnh viễn”.
(Câu gốc: “Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn”)
Hành lang tràn ngập tiếng nhạc, làm cho đầu óc tôi hơi choáng váng. Từ những cánh cửa mở ra đóng vào, tiếng nhạc cuồng loạn đinh tai nhức óc. Mọi người vẫn nói sau khi tan tầm đi hát karaoke có thể xả stress. Xem ra muốn xả stress kiểu này phải buông thả bản thân, đúng là muốn thư giãn thì phải phóng túng bản thân trước, mà muốn phóng túng thì phải thư giãn trước.
Vốn nghĩ tối nay tâm trạng lên bổng xuống trầm đủ cả rồi, vừa rẽ ngang, hình dáng cao lớn của Lâm Kiều lại nói cho tôi biết, đến đường cùng khắc có cách thông, vui quá hóa buồn mãi mãi là chân lý không thay đổi, cuộc sống nhiều kích thích, chuyện xưa kia có lẽ vẫn chưa chấm dứt.
Tôi dự cảm sắp có chuyện phát sinh, bởi vì chỗ Lâm Kiều đứng là chỗ tôi buộc phải đi qua nếu muốn về phòng, muốn tránh cũng không có cách nào, quả là một thiết kế cực kỳ sai lầm. Anh ta đứng nguyên chỗ đó, lẳng lặng nhìn tôi. Tôi nhanh chóng quay đầu nhìn phía sau, thấy không có người khác, mới khẳng định anh ta đang nhìn mình.
Trong tiếng nhạc ồn ào bỗng truyền đến tiếng thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan. Cúi đầu nhìn, phát hiện lúc đi không cẩn thận đã làm vỡ bình hoa trang trí cạnh lối đi. Tôi không hề hay biết nó vừa đổ đã vỡ như thế, có thể thấy được không phải là tôi cố ý đâm vào.
Tôi ngơ ngác nhìn bình hoa đã nát tan trước mắt, cảm thấy việc này không ổn rồi. Quả nhiên từ đâu chạy tới một cô nàng nhân viên phục vụ như hoa như ngọc, đánh giá tôi từ đầu đến chân, nở một nụ cười công nghiệp: “Thưa cô, theo quy định của chúng tôi, nếu làm hỏng đồ sẽ phải đền bù, bình hoa này giá ba ngàn, cô trả tiền mặt hay dùng thẻ tín dụng?”
Đầu óc tôi nhất thời tê dại, nhanh chóng cười đáp lại cô ta: “Cô xem, trên người tôi không mang nhiều tiền như vậy, bằng không thế này đi, tôi sẽ dọn dẹp chỗ này, cũng giảm bớt phí tổn phục vụ, sau đó thì để lại chứng minh thư, lập tức mua một bình hoa giống như đúc đền bù được không?” Lâm Kiều vẫn đứng đó không xa nhìn tôi. Đó là khuôn mặt của chàng thiếu niên mà tôi đã từng thích khi chưa biết tự trọng là gì, thời điểm đó anh ta rất sĩ diện, tháng năm trôi qua chỉ như một cái chớp mắt, gặp lại trong tình huống mất mặt thế này, anh ta lại bàng quan khoanh tay đứng nhìn, cảm giác của tôi vô cùng phức tạp. Nhưng sự phức tạp đó chỉ tồn tại trong một cái chớp mắt, tôi lập tức nghĩ hành động như vậy mặc dù mất mặt, nhưng nói không chừng có thể thương lượng từ ba ngàn xuống chỉ còn phải đền ba trăm, trong lòng lại thoải mái trở lại. Bình hoa kia ở chỗ bán buôn nhiều nhất cũng không quá ba trăm, cứ đem giá của hoa quả trong này cùng với hoa quả bên ngoài, giá đội lên gấp bao nhiêu lần là biết, lại dùng giá bình hoa chia cho bội số này, có thể dễ dàng tính ra được.
Nhân viên phục vụ nhìn tôi từ đầu đến chân một lần, nụ cười công nghiệp vụt tiêu tan, nhíu mày nói: “Cô chờ một chút, tôi đi hỏi ý kiến quản lý của chúng tôi.” Nói xong quay đầu bước đi.
Cửa của căn phòng bên cạnh đột nhiên mở, tiếng nhạc theo đó bay ra ngoài. Lâm Kiều không hề quay đầu, nghiêng người dựa vào tường đứng nói đó, mặc áo sơ mi và áo len màu nâu, từ trên cao nhìn xuống, phong tư lỗi lạc. Năm đó tôi thích anh ta, vì giữa cái thời đại đảo điên nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ, anh ta đứng dưới ánh thái dương, đẹp đến người khác phải ngẩn ngơ, lại không có chút nữ tí