Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

nh ẻo lả. Có giọng nam ngâm nga “Dưới đáy lòng, trăm ngàn lần tự nhủ, trăm ngàn lần không ngừng nói, chỉ sợ không còn kịp nữa tồi, chính là còn chưa nói cho em, xin lỗi, anh yêu em, không có em anh không thể hít thở” gì gì nữa đó. Tôi thở dài ngồi xuống nhặt thủy tinh, có ai rời xa ai mà không thể hít thở đâu? Chỉ có người rời khỏi không khí thì không thể hô hấp thôi.
Lâm Kiều đi đến bên người tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, sau một lúc lâu, anh ta nói: “Em thay đổi rất nhiều. Anh nhớ rõ em khi đó, cái gì cũng không để ý, vì năm đấu gạo không bao giờ chịu quỳ gối khom lưng.”
Một mảnh thủy tinh sơ ý cắt qua tay, một giọt máu rơi xuống, anh ta liếc mắt một cái nhìn thấy, ngồi xổm xuống, cầm lấy ngón tay của tôi, tôi giãy giụa theo bản năng, tay anh ta cứng lại, đột nhiên nói: “Đây là cái gì?” Ánh mắt anh ta dừng ở vệt sẹo hình cánh cung trên cổ tay tôi, đúng là vết sẹo để lại sau lần tôi tự sát năm đó.
Anh ta học y, vết sẹo trên cổ tay tôi lưu lại còn rõ ràng, rất dễ phân biệt, không đợi tôi trả lời, anh ta cũng đã tự hiểu đáp án, chậm rãi ngẩng đầu nhìn: “Nhan Tống, em từng tự sát?” Tôi nghĩ đó là một câu trần thuật, không cần trả lời, tiếp tục giằng tay lại. Anh ta đột nhiên trở nên hun hãn, một tay kéo lấy tay tôi áp lên tường, giọng nói run rẩy: “Năm năm rồi, anh luôn tìm em, em nói với anh em sống rất tốt, em từng nói em sống rất tốt, tại sao em lại tự sát?”
Tôi chưa bao giờ thấy anh ta trong trạng thái này, hoàn toàn mất khống chế, tôi bị anh ta ép đến không thể hô hấp, nhưng tốt xấu cũng nghe hiểu một câu cuối cùng kia. Câu hỏi đó đã kích thích tôi, nguyên nhân khiến cho tôi bị dồn đến bước đường tự sát là chuyện xếp thứ hai trong danh sách những chuyện tôi không muốn nhớ lại và đối mặt, tuy rằng chưa toại nguyện nhưng tôi cảm thấy, lưỡi dao kia găm xuống, dù sao tôi cũng đã tự giết chết một góc nào đó trong mình. Mặc dù ai cũng sẽ có ngày bị mài mòn các góc cạnh, mặc kệ khi còn trẻ có đường đường “không vì năm đấu gạo mà khom lưng” hay không, con người ta cũng sẽ bị hoàn cảnh bào mòn, cái khác là, tôi đã tự dùng lưỡi dao để bào mòn bản thân đi, là sản phẩm tự chế biến, bảo đảm chất lượng, tác dụng phụ công bố rõ ràng. Nhưng khi đó quả thật không còn biện pháp nào khác. Tôi nhìn mấy ngọn đèn trên trường nói: “Anh đừng tưởng tôi vì tình mà tự sát, mẹ tôi ngồi tù, bà ngoại tôi bệnh nặng, tôi cũng chẳng được đi học, nhà chúng tôi không có tiền, ngay cả năm đấu thóc cũng không có, tôi không tự sát cũng chỉ lưu lạc phong trần thôi, anh xem, tôi cũng không còn cách nào đúng không? Nếu còn hy vọng, có ai lại đi tự tử…” Tôi lại suy nghĩ một lần, cảm thấy lời này không đúng, không có tính phổ biến. Đang muốn đổi thành “Nếu còn hy vọng, người bình thường nào lại đi tự tử.” Thì bị vẻ mặc của Lâm Kiều chặn lại.
Lông mày anh ta nhíu chặt lại, sắc mặt tái nhợt, giống như tôi làm tổn thương anh ta, hoặc là anh ta bị viêm ruột thừa cấp tính lại thêm thủng dạ dày… Tóm lại, phong cách thanh nhã trước giờ của anh ta lúc này… thật không thanh nhã.
Tôi bị anh ta làm hoảng sợ nên quên động tác trên tay, không biết có phải nguyên nhân tại ngọn đèn hay không, tôi đột nhiên cảm thấy con người này trở nên xa lạ, anh ta dùng tay giữ mặt tôi, hơi hơi run: “Anh đã đi tìm em, anh vẫn ở nơi đó đợi em, nhưng em không cho anh tìm được, cũng không tới tìm anh.”
Sau một hồi lâu tôi mới tỉnh táo lại, ngạc nhiên nói không nên lời: “Hai chúng ta chỉ là bạn bè, mà xảy ra chuyện như vậy rồi, tôi cũng cho rằng tình bạn đã đến lúc chấm dứt, cho dù là anh tìm tôi hay tôi tìm anh cũng chẳng có nghĩa gì, anh nói xem phải hay không?”
Anh ta đột nhiên cười một tiếng, gục đầu xuống vai tôi: “Trải qua nhiều chuyện như vậy em còn cho rằng giữa chúng ta chỉ là tình bạn? Em không biết rằng anh đối với em…”
Trong lòng tôi nhảy dựng, dự cảm đây là một câu cực kỳ quan trọng.
Nói chung là, khi đến tình tiết cao trào, cho dù là tiểu thuyết ngôn tình hay là tiểu thuyết võ hiệp, lời thoại quan trọng như thế không bao giờ có cơ hội được nói hết, nếu không phải người nói đột nhiên bị ám sát, thì cũng là người nghe đột nhiên bị ám sát. Giờ phút này, tôi và Lâm Kiều tuy rằng bình yên vô sự, nhưng những lời này anh ta cũng không thể nói hết. Nguyên nhân không phải bởi anh ta, mà là bởi sự xuất hiện bất ngờ của Hàn Mai Mai phá đám… Tôi nghĩ, thế này coi như là phù hợp với quy luật sáng tác tiểu thuyết…
Hàn Mai Mai, nhân vật thể hiện quy luật sáng tác tiểu thuyết đứng cách chỗ tôi hơn hai mét, cắn môi, dường như sợ kinh động gì đó, nhẹ nhàng nói: “Lâm Kiều, bác sỹ nói sức khỏe anh không tốt, đừng kích động.”
Những lời này tựa như một lá bùa trấn Cương Thi dán lên người Lâm Kiều, anh ta tựa ở trên vai tôi một lát, chậm rãi ngẩng đầu lên. Ngực tôi như bị châm ngòi lửa, vừa nóng vừa nghẹt thở.
Nói chuyện nửa chừng khó chịu chẳng khác gì đi WC một nửa vậy, tôi cố gắng tra đến tận cùng: “Anh đối với tôi làm sao?” Kỳ thật tôi có thể đoán được anh ta muốn nói gì, nhưng đáp án trong lòng đối với tôi mà nói quá kích thích, trong chốc lát