Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

không thể nào tiếp nhận được.
Động tác của anh ta nhẹ nhàng, khẽ buông, há miệng thở dốc nhưng không hề phát ra thanh âm gì.
Tôi nhìn vào mắt anh ta, không biết linh cảm ở đâu, tôi nói: “Lâm Kiều, anh thích tôi sao?”
Những lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người dường như bị hoảng sợ, chính tôi cũng hoảng sợ. Phản ứng đầu tiên là của Hàn Mai Mai, cô ta kích động đáp lại: “Nhan Tống, cô đừng ngậm máu phun người.” Thành ngữ này của cô ta dùng thật quá thất bại, mà tôi đột nhiên bình tĩnh trở lại.
Lâm Kiều vẫn trầm mặc như cũ, mím môi, cả người đều căng thẳng, biểu tình lại yếu ớt như tòa thành sụp đổ trong cơn nước lũ, giống như bị những lời này của tôi làm chấn động. Thật lâu sau đó, anh ta chậm rãi nở một nụ cười, mặt trắng bệch, nụ cười cũng nhợt nhạt như băng. Anh ta lui về phía sau hai bước, thản nhiên nói: “Anh không thích em, cho tới bây giờ chưa từng thích em, tại sao em có thể nghĩ như vậy?”
Ra khỏi phòng đã lâu, đột nhiên cảm thấy cả người lạnh lẽo. Rõ ràng là dưới ngọn đèn dịu dàng, mà không có lấy một chút ấm áp. May mắn là đáp án này, mà đáp án này là hợp tình hợp lý thôi. Bằng không năm sáu năm qua, tôi khiến cho bản thân trở nên chật vật như vậy, rốt cuộc là tôi đang làm cái gì? Tôi nhìn ngọn đèn nói: “Ừm, như vậy là tốt nhất, anh xem, anh vẫn muốn tìm tôi nói chuyện, trước kia tôi còn khúc mắc, vẫn muốn trốn anh, kỳ thật bây giờ tôi vẫn mang khúc mắc ấy trong lòng, nhưng hôm nay đã đến đây rồi, vậy nói cho rõ ràng đi. Ngày đó, anh đuổi theo Tô Kỳ, bọn họ đều nói là lỗi của tôi, mẹ anh bảo tôi phải đến trước giường Tô Kỳ mà quỳ xin lỗi. Sau đó, tôi đến trước nhà Tô Kỳ quỳ hai ngày. Hai người anh và Tô Kỳ, tôi không thể đơn thuần nói là hận hay không hận. Năm đó khi tôi tự sát đã nghĩ, tuy rằng sai là ở tôi, nhưng nếu chưa từng gặp anh thì tốt. Thật sự, nếu ngay từ đầu chưa từng gặp anh thì tốt biết bao. Tôi một lòng muốn quên đi những chuyện trước kia, sống một cuộc sống bình thường, nhưng chẳng thể nào được, chính bởi vì mười ngày nửa tháng lại gặp lại anh một lần, anh cũng nên quên chuyện trước kia mà bắt đầu lại cuộc sống, về sau chúng ta chú ý một chút, vì tốt cho cả hai, đừng bao giờ gặp mặt nữa.”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt rất đẹp, anh ta nhìn tôi như vậy, tôi nghĩ cả đời này cũng chỉ thể nhìn một lần nữa, nên cũng nhìn anh ta. Anh ta đột nhiên ho khan kịch liệt, Hàn Mai Mai vội vàng chạy lại đỡ. Tôi nghĩ một hồi, nói: “Cầu trời phù hộ, không bao giờ gặp mặt nữa, Lâm Kiều.” Anh ta dừng ho khan, ngẩng đầu, một lúc lâu sau nói: “Được, không bao giờ gặp mặt nữa, Nhan Tống.”
Nhưng tôi đã xem nhẹ một vấn đề, việc này… cảm giác như mộng ảo, hai bên tường đều là thủy tinh. Nói xong câu đó, tôi xoay người ngẩng đầu, lập tức lại nhìn thấy hình phản chiếu của anh ta, tôi còn nói cầu trời phù hộ, không thể không nói, ông trời quả thật khiến tôi cảm thấy tổn thương.
Tôi đang sững sờ, thì thấy hình phản chiếu của anh ta đột nhiên bước nhanh đến sau lưng tôi, trong lúc tôi còn chưa kịp bước thêm nửa bước, anh ta đã ôm chặt lấy tôi rồi. Đầu anh ta gục xuống vai tôi, vài giọt nước ấm áp thấm ướt da thịt, đầu tôi trống rỗng không nghĩ được gì, cảm thấy tình huống này không thể nào lý giải được. Anh ta không thích tôi, bạn gái của anh ta đứng ở phía sau, anh ta lại chạy lại ôm lấy tôi? Suy nghĩ hồi lâu, tôi nghĩ hẳn là do anh ta buồn bã cho tình bạn mới chết giữa anh ta với tôi. Trong sắc mặc chợt hồng chợt trắng vừa sợ hãi vừa tức giận của Hàn Mai Mai, rốt cuộc anh ta buông ra, giống như có một câu nói nghẹn trong cổ họng không thể nói, lại giống như quả thật không muốn nói ra bất cứ điều gì. Anh ta xoay người đi, bước chân vừa dài vừa vội vã, giống chạng vạng của nhiều năm về trước, anh ta vĩnh viễn đi bên Tô Kỳ ở phía trước, chỉ để lại cho tôi một bóng hình ngược nắng.
Tôi nghĩ, tuổi trẻ hoang đường, một ngày nào đó sẽ phai mờ trong ký ức, tựa như một cô gái cuối cùng cũng sẽ biến một người đàn bà, rồi người đàn bà ấy sẽ lại sinh ra một cô gái, đây là quy luật sinh học, không thể nào thay đổi được, hơn nữa, sẽ nhất định trở thành sự thật. Mà những quy luật sinh học nguyên thủy nhất, lại thường thường chiến thắng tất cả những nguyên tắc xã hội mà con người ta định ra.ư
Tôi nghĩ thông suốt tất cả, cảm thấy có chút triết lý, nhưng rốt cuộc triết lý ở chỗ nào, tôi cũng không hiểu được. Nhưng không có vấn đề gì, hiểu được thì đã không phải triết lý. Triết lý vốn là những đạo lý không rõ ràng.
Phía trước cuối hành lang, có một ngã rẽ, sau ngã rẽ đó, lại là một ngã rẽ khác, thông đến phòng 312 của Trịnh Minh Minh.
Tôi căng mắt bước đi, qua một ngã rẽ lại một ngã rẽ, lần mò phương hướng, rốt cuộc nhìn thấy phòng 312, còn có một người đứng dựa vao cửa phòng 312 hút thuốc, là Tần Mạc.
Điếu thuốc lá lặng lẽ cháy sáng dưới ánh đèn mờ ảo, vẽ ra một cảnh tượng rất mơ màng.
Hai nhân viên phục vụ đi ngang qua thì thào bàn luận, một người nói: “Đẹp trai không đáng sợ, đáng sợ chính là ngay cả hút thuốc cũng phong cách như thế… Cậu nhìn kìa, động tác lấy thuốc của bạn trai mình khôn


XtGem Forum catalog