Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1720 lượt.
g hề được như thế…” Cô ta tự hỏi nửa ngày, dùng một từ rất mốt: “Nhưng vậy rất feeling.” Cô ấy miêu tả rất hình tượng, tôi ở xa tập trung nhìn lại, quả nhiên rất feeling.
Nhưng Tần Mạc nhanh chóng kết thúc động tác feeling đó, day day thái dương, nghiêng người dập mẩu thuốc lá. Tôi bước nhanh qua hai nhân viên phục vụ, đi đến bên cạnh anh ta, chuẩn bị mở cửa cùng anh ta đi vào. Anh ta đột nhiên gọi tên tôi, tôi xoay người xem anh ta có chuyện gì.
Sau đó, là mười giây yên tĩnh.
Mười giây sau, đầu óc của tôi hoạt động bình thường trở lại, lại dừng trong một giây, thong thả nhận định tình thế.
Đột nhiên thấy tình thế không lạc quan.
Tình thế không lạc quan ở chỗ… tôi bị Tần Mạc ôm, thực ra mà nói là bị anh ta nửa ôm nửa vây giữa anh ta và bức tường. Xem ra tối ngày hôm nay tôi quả là rất có duyên với cái vách tường này rồi. Tay trái anh ta ôm lấy eo tôi, tay phải giữ lấy hai cổ tay tôi. Lực anh ta dùng rất mạnh, dường như tôi bị nắm gọn trong lòng bàn tay, hoàn toàn không thể nào phản kháng được. Mà nói thực ra, tôi cũng quên phản kháng rồi.
Cơ thể tiếp cận quá gần, tôi không dám nhúc nhích tùy tiện. Buổi tối hôm nay anh ta uống không ít rượu, hơi thở toàn mùi rượu vang, hòa cùng mùi thuốc lá, làm cho đầu óc người ta mê muội.
Tôi lắp bắp nói: “Anh… anh uống say?”
Anh ta bình tĩnh hỏi: “Nhìn tôi có giống say không?” Nói xong, ôm tôi chặt hơn.
Da đầu tôi rất tê, nhanh chóng lắc mạnh đầu.
Anh ta cười một tiếng, trán cọ cọ vào trán tôi: “Tống Tống, em thông minh như vậy, chẳng lẽ không biết tôi nghĩ gì?”
Tôi cố gắng ngửa đầu ra phía sau, nhưng phía sau gáy là tường, từ trán cọ trán biến thành mũi chạm mũi. Hơi thở anh ta như bao vây tôi, quả thực khiến tôi khóc không ra nước mắt, tim đập thình thịch, không thể nào thở nổi.
Tôi một lòng cho rằng anh ta uống say, muốn cứu vớt tránh cho anh ta lầm đường lạc lối, giãy giụa nói: “Tôi thật sự không biết anh muốn làm gì?”
Bờ môi của anh ta tiến đến, tôi kêu to: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi, anh, anh, anh…” Anh ta cắn chóp mũi của tôi một cái: “Chậm rồi!”
Một giây sau, bờ môi anh ta đã dán lại môi tôi đầy lưu luyến. Trong đầu giống như có một thứ gì đó nổ mạnh trong nháy mắt, nhanh chóng truyền khắp toàn thân, khiến toàn thân tôi trống rỗng.
Anh ta cắn môi dưới của tôi, hàm hồ nói: “Ngoan, mở miệng ra.” Tôi không biết có phải mình mở miệng ra rồi không, căn bản không biết bản thân mình đang làm cái gì. Đầu lưỡi của anh ta đã bắt đầu tiến vào, giống như mưa rền gió dữ quấy đảo, đầu lưỡi bị quấn quýt dây dưa. Tôi cảm thấy hai chân bủn rủn, thốt ra một tiếng rên nhẹ, cơ thể như bị ai đó châm ngòi, từ từ thiêu đốt ruột gan.
Lúc tỉnh táo lại, tôi phát hiện không biết khi nào hai tay mình đã được tự do, một bàn tay khoát lên vai Tần Mạc, một bàn tay đặt trên ngực anh ta. Tần Mạc mỉm cười nhìn tôi, dưới lớp áo len, có thể cảm giác được nhịp tim đập đầy mạnh mẽ… Anh ta còn sống, tôi cũng còn sống.
Trong nháy mắt, tôi không biết mình cảm thấy thế nào, chỉ biết trong đầu lặp đi lặp lại hai ý nghĩ. Thứ nhất, tôi bị cưỡng hôn, thứ hai, tôi bị cưỡng hôn nhưng lại không hề phản kháng, rất nghe lời, mặc nước chảy thành sông… Nhận thức này quả là làm cho người ta tuyệt vọng. Năm năm nay tôi vẫn giữ mình trong sạch, nghĩ đến bản thân mình có con trai, không thể liên lụy đến mầm non đất nước. Mọi ngày như một cùng bạn bè nam giới phân chia ranh giới, không động dù chỉ một ngón tay. Bạn bè đều nói tôi không phải người tùy tiện, tôi cũng đồng ý với nhận xét đó, nhưng hôm nay, giờ phút này, tôi mới phát hiện, tôi không phải người tùy tiện với những người bình thường, nhưng sẽ tùy tiện với những người siêu việt hơn người thường…
Tôi dùng tay đẩy anh ta, anh ta lại thuận thế giữ lấy tay tôi. Tôi muốn tránh đi, anh ta nhíu mày. Tôi nói: “Anh mau buông tôi ra, mau buông ra, anh không thấy đang có người nhìn à?”
Hai nhân viên phục vụ đã cách đến mười mét nhưng vẫn không bước tiếp, ngẩn ngơ nhìn hai chúng tôi.
Anh ta liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lại quay đầu, không hề có ý muốn buông, trên mặt vẫn hiện vẻ quân tử, anh ta nói: “Chuyện này không làm rõ, thì những gì tôi đã làm thành vô dụng mất…”
Tôi giật mình một cái, cảm giác như biết anh ta đang nói gì, mà lại cũng như không biết.
Anh ta nói: “Chúng ta quen nhau một thời gian rồi, em cảm thấy tôi đối với em thế nào?”
Tôi lăm lăm nói: “Tốt lắm, anh đối với tôi tốt lắm.”
Anh ta nói: “Vậy em cảm thấy vì sao tôi lại đối với em tốt như vậy?”
Tôi nhớ lại những điều mình đã suy nghĩ nói: “Bởi vì anh là ba nuôi của Nhan Lãng, tôi chỉ là mẫu bằng tử quý.”
Anh ta nhíu mày: “Nhầm rồi. Đó là vì tôi đang theo đuổi em.”
Không biết cánh cửa nào đó đột nhiên mở ra, lại bỗng nhiên đóng lại. Tôi nghĩ, những điều vừa rồi liệu có phải là ảo giác?
Ảo giác vẫn cứ tiếp tục. Trong ảo giác có tiếng nói: “Em rất sợ?”
Tôi gật đầu một cách khó khăn.
Ảo giác tiếp lời: “Trước giờ chưa từng nghĩ đến?”
Tôi lại gật đầu một cách khó khăn.
Ảo giác nghe xong hắt xì một cái, giọng nói đột