pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

nhiên trở nên rất chân thật, tôi giật mình ngẩng đầu: “Anh bị cảm?” Ánh mắt liếc sang cổ tay áo anh ta, lại bỏ thêm một câu: “Hình như cúc tay áo anh bị tuột rồi.”
Anh ta buông tay cúi đầu nhìn cổ tay áo, mãi không cài lại được, tôi ở một bên nhìn âm thầm sốt ruột, Anh ta đột nhiên ngừng tay, ngẩng đầu bất đắc dĩ nhìn tôi: “Tất cả những lời tôi vừa nói em nghe rõ chứ?”
Anh ta nhắc đến, đầu óc tôi lập tức trống rỗng, hơn nữa không phải là trống rỗng bình thường, mà tựa như để giấy trắng nộp bài trong kỳ thi đại học, trán vã mồ hôi.
Tôi lau mồ hôi trên trán: “Nghe thì nghe rõ rồi, nhưng cái chính là không thể nào hiểu được… Tôi cảm thấy, tôi nên suy nghĩ cẩn thận…”
Anh ta liếc nhìn tôi một cái, trầm tư: “Em đừng nghĩ thì hơn, tôi chỉ nhắc nhở em một chút thế thôi, việc này không vội, chúng ta có thể từ từ phát triển.” Nói xong đưa tay đến trước mặt tôi: “Giúp tôi cài cúc.”
Tôi làm bộ bình tĩnh giúp anh ta cài nút áo, anh ta vừa lòng gật đầu, đưa tay xoa xoa đầu tôi: “Chờ tôi, tôi đi vào lấy vài thứ.”
Tần Mạc mở cửa vào phòng rồi, mà tôi, không chống đỡ được trượt theo vách tường ngồi bệt xuống.
Thì ra không phải anh ta uống rượu, thì ra là anh ta đang theo đuổi tôi, hai cái “thì ra” lại không phải ảo giác, thì ra anh ta còn nói chúng tôi có thể từ từ phát triển.
Cho dù ông trời cho tôi một ngàn khả năng, tôi cũng không dám nghĩ đến khả năng này, ông trời, ông quả thật quá cao thâm rồi.
Giống như lấy đà thật lâu, không ngờ lại đột ngột tăng tốc độ như thế, trái tim xuất phát từ nơi sâu nhất, chạy điên cuồng, càng chạy càng nhanh, cuối cùng bật ra khỏi sự trói buộc của lồng ngực. Tôi cúi đầu nhìn xuống, đột nhiên có một ý nghĩ, nó sẽ không thật sự giãy từ bên trong mà nhảy ra chứ? Nghĩ đến tình cảnh kia, đột nhiên rùng mình một cái, tự mình làm mình hoảng sợ. Tim đang đập thình thịch, tôi phỏng chừng nhịp tim lên đến hai trăm lần một phút, cũng đủ làm trụy tim, hơn nữa hoảng hốt nhận ra toàn bộ thế giới cũng đang nảy lên với tần suất hai trăm lần một phút, quay cuồng như một cái kính vạn hoa khổng lồ.
Tuy tôi từng được nghe về cô bé lọ lem được gả vào nhà giàu, nhưng chưa từng nghe nói cô bé lọ lem đã có con được gả vào nhà giàu, tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn mờ ảo trên tường, cảm thấy chuyện này hoàn toàn rời bỏ khoa học thường thức, hoa khọc hiện đại đã không giải thích nổi, chỉ có thể dựa vào tử vi.
Tôi lấy di động ra bấm số, cố sức nuốt một ngụm nước miếng, vội vã nói với Chu Việt Việt: “Chu Việt Việt, cậu lên mạng tra giúp mình một chút, đúng đúng, chính là blog Tiểu Vương Tử viết về cung hoàng đạo rất chuẩn đấy, cậu tra giúp mình xem có phải cuối tuần này chòm sao Kim Ngưu có vận đào hoa không…”
Giọng nói Tần Mạc lạnh lùng vang lên: “Cuối tuần này chòm sao Kim Ngưu phạm phải Thái Tuế, không phải đào hoa.”
Điện thoại trong tay tôi run lên, vừa ngẩng đầu nhìn, anh ta đã mặc áo khoác, tay cầm một túi nilon.
Tôi lúng túng nói: “Anh nhanh thật đấy.”
Anh ta ừ một tiếng: “Cũng không có gì nhiều, chỉ hai cái ô che thôi.”
Tôi nghĩ dạng ô che gì cần dùng “cái” làm lượng từ, một đoạn quảng cáo đột nhiên lóe lên trong đầu tôi rồi biến mất: “Áo mưa ta vẫn dùng Điêu Bài, cần trong suốt ta dùng Điêu Bài. Đúng, áo mưa Điêu Bài, lợi ích thực tế, ta vẫn dùng nó. Áo mưa Điêu Bài, thời đại thay đổi rồi, bay bay bay bay.” Khuôn mặt rất nhiều năm qua chưa biết đỏ là gì của tôi đột nhiên đỏ lên.
Thời đại bây giờ cái gì cũng chú ý đến thiên nhiên, quan hệ nam ngữ cũng không ngoại lệ, hơn nữa, tại thời đại phát triển nhảy vọt này, lại muốn trở về thời nguyên thủy kiểu “dã hợp” thuần thiên nhiên ngày trước. Cái duy nhất không hay ho là thế kỷ hai mươi mốt, thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng, không còn cung cấp chỗ ẩn nấp an toàn, điều kiện dã hợp bị hạn chế rất lớn, khó mà thực hiện được “tâm đầu thì dã hợp”, chỉ có thể “tâm đầu thì đặt phòng” thôi. Tần Mạc nhìn theo khía cạnh nào cũng là người đàn ông đi đầu thời đại, tư tưởng nhất định cũng ở tuyến đầu, chẳng lẽ kế tiếp chúng tôi… là đi đặt phòng khách sạn hay sao? Cái này quả thật làm cho người ta không thể nào chấp nhận được, tôi ngẩng đầu lo sợ: “Con người tôi vẫn có vẻ bảo thủ, chúng ta trước hết…”
Anh ta lấy từ trong túi nilon ra một chiếc ô che đưa cho tôi: “Bên ngoài hơi mưa, may mắn Trịnh Minh Minh có chuẩn bị trước.”
Tôi nói: “…”
Anh ta nói: “Em không thích màu này?” Lại cúi đầu tìm trong chiếc túi: “Ở đây còn có một chiếc màu xanh da trời.”
Tôi nói: “…”
Đại khái là Tần Mạc muốn đưa tôi về nhà, anh ta đi phía trước, tôi theo phía sau, tất cả đều bình thường, nhưng cuối cùng tôi lại cảm thấy giống như đã bỏ qua một truyện gì quan trọng lắm vậy, trong lòng cảm thấy rất bồn chồn. Đi đến đại sảnh, đột nhiên vỗ trán nhớ ra: “Nguy rồi, tôi quên con trai rồi.”
Tần Mạc quay đầu nói: “Lãng Lãng và Trịnh Minh Minh chơi rất vui nên Trịnh Minh Minh sẽ đưa nó về sau.”
Tôi nghĩ rồi nói: “Người ta tốt xấu cũng là một ngôi sao, anh để người ta làm bảo mẫu của Lãng Lãng, như vậy không tốt lắm đâu.”
Tần Mạc nói: “C