Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
nói là ở quê của họ, khi sinh con đều dùng thứ này, nhưng Chung Linh không thích mùi vị này.
Em bé ngoài cái mũi có thể nhìn ra là giống Hàn Minh Minh ra, còn lại đều không nhận ra được, gương mặt toàn lông măng, mắt còn chưa mở ra hoàn toàn, chẳng nhìn ra được là mắt một mí hay là hai mí nữa.
“Đồ của chị cô có trả không đó?” Trong lòng Chung Linh thật có chút tức giận, con bé này thật là đáng giận mà, nhìn cái vẻ đắc ý đó.
“Đồ gì chứ?”
Trời ạ, cái loại mặt dày không có lương tâm này, phải giáo huấn cô ta mới được mà.
“Chăn mền em bé, quần áo em bé của chị; tả lót, khăn tay chị chuẩn bị. Bây giờ toàn thân con trai cô mặc đều là đồ do chị làm đấy, chị cho cô mượn, không phải cô nói mẹ cô chuẩn bị sẵn đồ cho cô hết rồi sao?” Chung Linh nhìn cái bộ dạng giả vờ giả vịt của cô ta thì biết là tình hình không tốt rồi.
“Hả? Đây không phải do tự con chuẩn bị hay sao?” Người nói là mẹ đẻ của Hàn Minh Minh.
“Không phải cổ nói là thím chuẩn bị giúp à?” Chung Linh không thích tình cảnh này, như vậy thì khác gì là bị cướp chứ! Tuy rằng đúng là do cô tự mình mang đến cho họ, nhưng đây đều là tâm huyết của cô, vì đứa con của mình mà chuẩn bị đó!
“Nó nói để thím làm bách gia y (1), cũng chẳng nói là chưa chuẩn bị được gì hết mà?”
Hai người phụ nữ bắt đầu trừng mắt nhìn Hàn Minh Minh. Chung Linh thở dài, vậy là có nằm mơ cũng khỏi đòi được quần áo về rồi.
“Em thấy cô ta từ đầu đã tính kế với đồ đạc của chị rồi.” Vu Nhã Tinh đổ thêm dầu vào lửa... Chung Linh giận dữ trừng mắt nhìn cái người mập mạp đang chui rút vào trong chăn.
“Cô sao vậy, vết mổ còn đau hả?”
Chung Linh nghĩ đi nghĩ lại, thấy bây giờ cũng chẳng còn cách nào nữa, thôi mặc kệ đi. Dù sao đồ thì cũng cho rồi, tránh gây thêm chuyện không hay ho.
“Ui da, chị đừng có nhắc nữa, đau chết em được, còn đau hơn sinh thường nữa quá? Sinh thường nhiều nhất chắc chỉ đau một trận, sinh xong là khỏe, còn cái đau của sinh mổ là cái đau kéo dài, ngày nào vết mổ cũng đau.”
Chung Linh nghe nói vậy trong đầu không ngừng tính toán, không biết là mình nên sinh thường hay là sinh mổ giống như Hàn Minh Minh đây? Xem ra vấn đề này phải suy nghĩ thật kỹ mới được.
Hàn Minh Minh cũng cho con bú sữa mẹ, nhưng sau khi làm phẫu thuật sinh mổ xong, lúc cho con bú rất không tiện, vết mổ cũng rất đau, nhìn dáng vẻ của cô thật sự rất cực khổ.
“Lúc đó em như thế nào?” Chung Linh xoay người hỏi Vu Nhã Tĩnh, cô ấy là sinh thường.
“Lúc đó em tốt hơn cô ta bây giờ, ít nhất là không bị đau đến tận lúc này.” Vu Nhã Tĩnh âu yếm nhìn đứa bé.
“Chị nghĩ chắc chị cứ nghe lời bác sĩ thôi. Đến lúc sinh nở rồi tính sau.”
Chung Linh có nghe qua lợi ích của sinh thường, nhưng cũng có người nói sinh mổ phần đầu của em bé không bị dồn ép nên bé sẽ thông minh hơn. Nhớ ngày trước nhìn thấy mấy đứa bé nông thôn sinh theo lối tự nhiên, bởi vì lực ép khi sinh quá mạnh nên đầu của đứa bé bị nhọn ra.
Một tháng sau mới đến ngày dự sinh của Chung Linh, nhưng bắt đầu từ lúc này cô đã chẳng có được một ngày dễ chịu. Trước hết là chân bắt đầu phù nề, kế đó là thai càng ngày đạp càng thường xuyên. Chu Bảo Cương cũng cố gắng về nhà thường xuyên nhất có thể, nhìn thấy dáng vẻ của bà xã cũng rất lo lắng, chỉ cần Chung Linh xuống đất đi lại là anh liền theo trước theo sau không dời. Mà anh cũng chẳng nói được lời quan tâm nào hết, nhưng từ hành động của anh là có thể nhìn thấy rõ ràng sự lo âu và quan tâm không hề ít.
“Anh đã nghĩ ra tên cho con chưa?” Chung Linh hỏi.
“Vẫn đang nghĩ, còn em?” Chu Bảo Cương đã nghĩ đến rất nhiều cái tên, nhưng cũng chưa biết nên chọn cái tên nào thì tốt.
“Em mong tên của con sẽ do anh đặt, anh là cha mà.”
Chẳng phải do Chung Linh phong kiến gì, chỉ là cô mong tên của đứa con tượng trưng cho hy vọng mà người cha gửi gắm vào. Chung Linh rất yêu thương đứa con bé bỏng trong bụng, không chỉ vì đứa bé là sự mong chờ của cả hai đời người của cô, mà hơn nữa đây là cốt nhục của người đàn ông mà cô hết mực yêu thương.
“Ừm, anh biết rồi.” Chu Bảo Cương nhìn Chung Linh, hôn nhẹ một cái lên trán vợ, anh cảm nhận sâu sắc hạnh phúc của mình chính là vì hai mẹ con cô.
Người già nói rằng, tháng cuối cùng của thai kỳ chính là thời gian em bé lớn nhanh nhất, mỗi ngày có thể nặng thêm cả một lạng! Chung Linh cũng phát hiện ra, dường như bụng bầu ngày càng lớn lên nhanh chóng.
Thư của Chu gia ngày càng đến thường xuyên hơn, có lúc cũng chẳng ngại phiền phức gọi luôn điện thoại tới. Bà Phùng cứ khuyên Chung Linh nên làm cài này, không nên làm cái nọ... Chung Linh chỉ biết vâng dạ. Cô biết ý của Chu gia là khi cô ở cữ thì mẹ chồng sẽ đến chăm sóc, có thể cả cha chồng cô cũng đến luôn. Dù sao đây cũng có thể là đứa con duy nhất của Chu Bảo Cương, hai ông bà có khả năng chẳng còn thêm cháu để bế nữa, đứa cháu duy nhất này tất nhiên là cực kỳ trân quý rồi.
Chuyện buôn bán nhỏ của Chu gia vẫn rất thuận lợi, nhưng từ khi Chung Linh đi thì cũng không có phát triển gì thêm nữa, mà trong thôn, cuộc sống của mọi người cũng dần thay đổi nên điều