Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
cũng cảm thấy khá hơn nhiều. Kỳ thực Chung Linh vốn mẫn cảm với việc tiêm chích nhưng trước nay chưa hề nghiêm trọng như lần này. Những lần trước, nhiều nhất chỉ là khi chích thuốc xong bị khó chịu vài phút.
Cứ như thế đã nửa tiếng đồng hồ trôi qua. Bụng của Chung Linh vẫn còn rất đau đớn. Lúc nãy bác sĩ cũng có nói, em bé không tính là lớn, nhưng có thể vì nhau thai đã lão hóa nên phải sinh trước ngày.
“Gỡ bình truyền dịch xuống, đưa vào phòng sinh.” Bác sĩ đưa ra tuyên bố cuối cùng.
“Vâng.” Y tá gỡ bình truyền dịch xuống.
Nhìn thấy Chung Linh bị đẩy đi, Chu Bảo Cương lo lắng sốt vó, chỉ sợ hai mẹ con cô xảy ra chuyện gì không may nên đi theo.
“Tiểu Linh, anh đi cùng với em.” Chu Bảo Cương đã từng nghe qua chuyện này.
“Không cần đâu, một mình em ổn mà.” Chung Linh đã từng nghe mẹ mình nói qua, lúc sinh con không nên thét quá lớn tiếng, càng kêu la thì càng khó sinh. Cũng không nên để cho bố ruột hay là chồng mình vào theo. Vì lúc đó thấy có chỗ dựa, ý chí sẽ trở nên mềm yếu, quá trình sinh đẻ sẽ càng kéo dài thêm. Mà mẹ cô còn cho thêm vài cái ví dụ, rằng trong thôn có mấy người phụ nữ đều như thế, kêu la càng lớn tiếng thì sinh nở lại càng chậm, hơn nữa còn khiến người ta cười chê là quá yếu ớt. Chung Linh đã có quyết định từ trước, nhất định phải một mình sinh nở, cô có sẵn phẩm chất ưu tú nhất của vợ lính đó chính là sự mạnh mẽ.
Còn điểm quan trọng nhất chính là tính cách của Chung Linh, cô không muốn kiếp này, trong lúc khó coi nhất của mình lại để cho chồng nhìn thấy. Cứ để anh không nhìn thấy, chỉ tưởng tượng thôi, như thế không phải đối với cô mà nói thì tốt hơn sao?
“Anh đừng quá lo lắng, em có thể mà!” Chung Linh còn cười với chồng một cái. Trán của cô đã ướt nhẹp mồ hôi chẳng biết từ lúc nào.
Bây giờ Chu Bảo Cương chẳng còn chủ ý gì nữa. Dù Châu Khải và Vương Duệ luôn ở bên cạnh an ủi nhưng anh cảm giác như tim của mình đã rơi đâu mất rồi.
...
“Cởi quần ra rồi nằm lên trên giường.”
Chung Linh nghe lời bác sĩ, nằm xuống. Xét ra thì cô khá là may mắn, hôm nay sản phụ chỉ có một mình cô, còn trực ban thì có đến hai vị nữ bác sĩ trung niên.
“Bác sĩ, tôi muốn đi vệ sinh.” Chung Linh cũng chẳng biết mình đang như thế nào nữa, vào lúc này mà bụng lại đau, muốn đi vệ sinh. Nhưng cô từng nghe qua chuyện có một người phụ nữ đi vệ sinh rồi đẻ rớt con ra, thật là đáng sợ mà.
“Không sao đâu, chuyện bình thường, có muốn cũng không được xuống giường, cứ nằm đó đi! Muốn bớt đau đớn thì phải nghe lời!”
Chung Linh chỉ còn biết vâng lời nằm xuống. Cô chẳng biết người khác thì như thế nào, còn cơn đau bụng của cô giống như là tiêu chảy, đau đớn cứ theo đà mà gia tăng. Chung Linh nhịn không nổi mà rên rĩ, hai tay nắm chặt lấy song sắt phía đầu giường. Nghĩ tới mẹ của mình cũng đã phải chịu như vậy, tự nhiên cô lại nhớ mẹ.
“Đừng la!” Giọng của bác sĩ chẳng có chút dịu dàng.
Chung Linh liếc mắt nhìn họ, thấy họ đang đọc báo, ăn quà vặt. Tình huống gì thế này? Chuyện sinh con đối với họ mà nói đơn giản lắm sao?
Bây giờ Chung Linh thật chẳng có thời gian so đo với bọn họ, cơn đau cứ gián đoạn từng hồi, lại buồn ngủ nữa chứ, thật là muốn ngủ quá. Chỉ cần được ngủ vài phút cũng được rồi. Cô chưa kịp nhắm mắt lại thì một trận đau đớn dữ dội lại ập tới. Bây giờ Chung Linh chẳng còn ước mong gì khác, chỉ mong muốn sinh con càng nhanh càng tốt.
Đợi đến khi các cơn đau của Chung Linh đến dồn dập không khác với dự tính là bao thì cô lại được đưa đến phòng phẫu thuật. Đời trước cô ở đây làm phẫu thuật phá thai, còn lần này là đến để sinh con, đúng là trời cao đã cho cô một ân huệ rất lớn!
“Dùng sức vào, cố rặn thêm lần nữa nào.” Cuối cùng thì sau hai giờ đồng hồ, các bác sĩ cũng đã ra tay. Một vị bác sĩ đi ra ngoài lấy đồ đạc và chăn mền của nhà cô đưa đến, chuẩn bị cho em bé dùng.
“Nhanh thêm tí nữa, dùng sức, em bé bị kẹt thì nguy hiểm lắm.”
Sức lực của Chung Linh vốn đã cạn kiệt, nhưng nghe con mình có thể sẽ gặp nguy hiểm liền nhanh chóng vực dậy tinh thần. Không thể để con gặp phải chuyện gì được. Dồn hết sức lực toàn thân, dù bản thân có ra sao thì cũng không thể để cho con gặp nguy hiểm. Sau đó cô liền cảm thấy như tất thảy được giải thoát, thứ gì đó từ trong cơ thể trượt ra ngoài. Nhưng cô đợi một lúc lâu sau cũng không nghe thấy tiếng con khóc.
“Sao vậy? Sao con tôi lại không khóc?” Chung Linh bắt đầu lo lắng, nghe nói trẻ con sinh ra đều khóc mà.
“Không sao, phải hút đàm.”
Chung Linh lại chờ đợi một hồi mới nghe thấy tiếng khóc oa oa.
“Là con trai hay con gái?” bây giờ Chung Linh mới nhớ ra để hỏi.
“Cô hy vọng là con trai hay con gái?” Bác sĩ dè dặt trả lời, sợ ảnh hưởng tới tâm tình của cô. Có người vì tâm tình bị kích động mà xuất huyết, như thế thì rất nguy hiểm.
Trong lúc một bác sĩ đang ấn lên bụng của Chung Linh thì một bác sĩ khác đang lo liệu cho đứa bé. Một hồi sau, một bác sĩ cầm một ly máu loãng đến trước mặt Chung Linh.
“Cô muốn uống máu cuống rốn không?”
Chung Linh đã từng nghe qua chuyện này, rằng sau khi uống máu cu