Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

kiện của Chu gia trong mắt người khác cũng không phải là quá sung túc như trước nữa.
Chung Linh rất không muốn Phùng Trân đến chăm cô ở cữ, nhưng bây giờ mẹ đẻ cô đang bận giúp chị dâu chăm sóc em bé, không đến được. À đúng rồi, chị dâu của Chung Linh đã quay về rồi. Chị dâu còn có thể làm gì khác chứ? Con còn quá nhỏ, nếu như anh trai có thể quay đầu chuyển ý thì chuyện này cũng là chuyện tốt. Ở nông thôn, đặc biệt là những năm 80, li hôn cực kỳ hiếm gặp, dù là bây giờ thì chuyện li hôn cũng rất hiếm. Gả nhà này lại làm dâu nhà khác là điều đại kỵ của phụ nữ, mà li hôn thì luôn gắn liền với việc không hạnh phúc.
Mà dù cho mẹ ruột của mình có rảnh rỗi đi chăng nữa thì cũng chẳng thể đến, cô không thể so với Hàn Minh Minh được, làm sao có thể vì chuyện ở cữ mà gây bất hòa với nhà chồng được chứ?
Cách ngày dự sinh của Chung Linh còn khoảng hai mươi mấy ngày, Chung Linh bắt đầu đau bụng. Khi sắp đi ngủ, Chung Linh cảm thấy rất mót tiểu, bụng cũng đau từng cơn một. Cô chỉ nghĩ là do em bé vận động nhiều quá nên mới như vậy, nên cũng chẳng có gì. May mà tối đó Chu Bảo Cương về nhà, đến lúc 10 giờ hơn, Chung Linh cảm thấy tần suất cơn đau ngày một tăng, hơn nữa lần sau lại đau hơn lần trước.
“Anh, anh...” Chung Linh vội vàng gọi chồng mình.
“Sao vậy?” Chu Bảo Cương bật dậy ngay lập tức, nhanh chóng thắp đèn, nhìn qua thì thấy trán của vợ đã lấm tấm mồ hôi.
“Hình như sắp sinh rồi.” Câu nói này của Chung Linh khiến cho Chu Bảo Cương đứng không vững.
“Ha ha, nếu như lúc đánh nhau mà anh hoảng loạn như vậy thì chắc khiến người ta cười chết mất.” Trong lúc này mà Chung Linh còn có tâm trạng nói đùa. Kỳ thật là vì cô không muốn chồng mình căng thẳng quá thôi.
“Em... em sao rồi?” Chu Bảo Cương nghe nói qua, phụ nữ sinh con giống như là cận kề cái chết vậy, vô cùng nguy hiểm, có khi còn không bảo toàn được người mẹ.
“Còn ổn, anh mau đi gọi xe, chuẩn bị đồ đạc đi bệnh viện.” Chung Linh nhắc nhở chồng.
Chu Bảo Cương cũng chẳng hỏi lại, nhanh chóng gọi điện thoại, tìm một cái túi lớn rồi nhét tất cả những đồ đạc mà vợ đã chuẩn bị ở trong tủ áo vào trong túi. Sau đó thì anh giúp vợ thay quần áo.
Không lâu sau, Châu Khải và Vương Duệ đã đến, đưa cả Chu Bảo Cương và Chung Linh lên xe, nhanh chóng tiến thẳng đến bệnh viện. Khi đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra cho Chung Linh, làm nội chẩn.
Nói thật, Chung Linh rất ghét làm nội chẩn, cảm giác chẳng dễ chịu chút nào, không chỉ là về mặt sinh lí, mà tâm lí cũng vậy.
Nhưng bác sĩ lại báo cho cô một tin xấu: cô sinh sớm hơn dự định.
Vì lo lắng cho tình hình của em bé, cộng thêm những thiết bị liên quan đến khoa nhi gần như là không có nên bác sĩ kiến nghị cô chuyển viện, đến một bệnh viện khác lớn hơn. Nhưng bác sĩ cũng đảm bảo rằng, vì sinh môn vẫn chưa mở ra hết nên đi đường thêm hai ba chục phút nữa cũng không sao. Nhưng Chu Bảo Cương không thể nào yên tâm được, cứ thế kéo thêm một bác sĩ theo lên xe để có thể chăm sóc cho Chung Linh kịp thời.






Thời gian để mọi người đi đến bệnh viện trong thành phố cũng không mất quá lâu, vị bác sĩ đi theo xe cũng không có cơ hội để ra tay. Xe lao như bay trên đường, đến bệnh viện, mấy người đàn ông liền dùng xe lăn đẩy Chung Linh vào phòng chuẩn đoán. Trong phòng ngoài một người nữ bác sĩ trung niên ra còn có một bác sĩ nam, nhìn dáng vẻ còn rất trẻ, chắc là một thực tập sinh mới đến chưa được bao lâu.
Tần suất và cường độ đau bụng của Chung Linh hiện giờ vẫn còn có thể chịu đựng được. Bác sĩ để Chung Linh nằm trên giường, cởi quần ra, chuẩn bị làm nội chẩn. Nội chẩn chính là việc bác sĩ dùng tay thăm dò tình hình sinh môn, xem sinh môn đã mở ra đủ hay chưa, hay là đã mở được đến mức nào. Việc này rất đau đớn, hơn nữa còn cực kỳ khó chịu, cả xấu hổ nữa, Chung Linh quả thực rất ghét chuyện này. Nhưng sao mà cái vị bác sĩ thực tập nam kia còn chưa có ý dời khỏi vậy, hay là muốn để cho anh ta ra tay hay sao?
“Anh còn không ra ngoài sao?”
Hiện giờ Chung Linh bị sự đau đớn cấu xé nên tâm tình cực kỳ tệ. Tuy rằng cô hoàn toàn có thể hiểu đươc sự cần thiết của việc để cho thực tập sinh vào tham dự khi khám bệnh, cô cũng biết sự vĩ đại của hành động đó, biết rằng các bác sĩ thực tập sẽ có cơ hội thực hành trực tiếp... nhưng cả hai kiếp của cô, nhất là với những tủi hổ đã trải qua ở kiếp trước, khiến cho cô đã chịu đựng đủ cái sự dày vò này rồi. Kiếp này, cô thật sự không mong muốn có bất kỳ một người đàn ông nào nhìn thấy, hay là đụng chạm đến thân thể của cô nữa, trừ khi là lúc cô chết. Nhưng lúc này không phải là cái loại tình huống nguy cấp đến tính mạng, nên hãy thứ lỗi cho sự ích kỷ của cô đi.
Kiếp trước cô có đọc qua một bài báo như thế này, có một người phụ nữ chưa chồng đến bệnh viện để phá thai. Nhưng trong lúc cô hôn mê, bác sĩ đã cho gọi đến hơn hai mươi bác sĩ thực tập, cả nam cả nữ. Sau này, khi người phụ nữ đó biết chuyện đã kiện bệnh viện đó ra tòa.
Chung Linh nghe xong lời bác sĩ, điều tiết hô hấp của mình, dần dần


XtGem Forum catalog