Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

ống rốn thì nguồn sữa sẽ dồi dào. Thà tin là có thật, vì con.
“Tôi uống!” Chung Linh nhắm nghiền mắt nuốt xuống.
“Là con trai, nhưng chỉ có 2,5 kg, đem đến lồng kính giữ nhiệt nha?”
Bác sĩ bế em bé đến trước mặt Chung Linh. Nhìn thấy cái vật nhỏ nhỏ của con khiến cho Chung Linh rất kinh ngạc, đây chính là con trai của cô sao?
“Sẽ không có chuyện gì chứ?” Chung Linh ngắm nhìn đứa con, trên mặt có thứ gì đó trăng trắng, mắt vẫn chưa mở ra, nhưng có thể dễ dàng nhìn ra được cái mũi của thằng bé giống ba nó như khuôn như đúc. Trên người thằng bé mặc quần áo làm bằng vải gạc do chính tay cô may, quấn trong cái chăn mà cô dồn hết tâm trí chuẩn bị.
Em bé được đưa ra ngoài trước. Sau khi bác sĩ lo liệu xong cho Chung Linh cô cũng được đẩy ra ngoài. Vì con đã được đưa đến lồng kính giữ nhiệt nên chỉ một mình Chung Linh về phòng bệnh trước. Chu Bảo Cương đang đi thăm con, trong phòng chỉ có Châu Khải và Vương Duệ.
“Chị dâu, vậy, bọn em về kêu Nhã Tĩnh đến thay, chị cứ đợi một chút.” Châu Khải hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại, Chung Linh mà không có ai chăm sóc là không được.
“Không cần đâu, chị không sao. Nếu như Nhã Tĩnh đến thì lại chẳng ai chăm sóc Đại Nha.”
Bây giờ Chung Linh rất lo lắng tình hình của con trai, sao đến giờ vẫn chưa có tin tức gì hết vậy?
Châu Khải và Vương Duệ chẳng để vào tai lời phản đối của Chung Linh, sau khi nhờ một y tá để ý Chung Linh một chút liền vội vội vàng vàng đi mất. Bây giờ Chung Linh rất tỉnh táo, chẳng còn tí chút buồn ngủ nào, trong lòng thì lo cho con không yên.
Không lâu sau, Châu Khải quay về, người được đưa đến không phải là Vu Nhã Tĩnh mà lại là mẹ của Hàn Minh Minh.
“Thím... sao thím lại đến?” Chung Linh cực kỳ ngạc nhiên.
“Minh Minh kể qua rồi, lúc thường đều là do con chiếu cố nó, giờ nó nói dù thế nào cũng không thể để cho con một mình không ai chăm sóc được.” Mẹ của Hàn Minh Minh cười cười nói.
Con gái của mình bà hiểu rõ, vừa nhỏ mọn lại vừa ích kỷ, nhưng nó có thể đối đãi với Chung Linh rộng rãi như thế này thật không phải dễ dàng gì, nghe nói Chung Linh không có ai chăm sóc thế là vội vàng giục bà đến đây. Thử nói xem một người ngoài thì sao có thể chăm người ở cữ được chứ, hơn nữa bà với Chung Linh cũng không quen không thân, nhưng con gái thì cứ nằng nặc đòi bà phải tới.
“Nhưng như vậy thì đâu có được? Hơn nữa Minh Minh cũng đang ở cữ mà!” Chung Linh hiểu rõ việc chăm người ở cữ là một cái ơn nghĩa rất to lớn, cả đời này cũng khó mà trả được hết.
“Thím cũng biết các con sẽ có rất nhiều lý do, nhưng Minh Minh đã nói là nó không thể trơ mắt nhìn con không ai chăm lo được, con bé nói là nó có thể tự mình trông con.”
Chung Linh nghe xong lời này, hai mắt trợn trừng, Hàn Minh Minh tự mình trông con? Thật là phải nhìn cô với con mắt khác quá. Chung Linh cũng biết Hàn Minh Minh là người yếu đuối thế nào mà. Phải nói là trong cái thời điểm quan trọng này, cô ấy cũng rất tốt, nói thật thì Chung Linh rất cảm động.
“Con đợi chút nhé, thím đi xem em bé cái đã.” Nói xong liền ra ngoài.
“Thím Hàn, thím Hàn!” Đi nhanh như gió cuốn vậy.
Qua một hồi sau, Chu Bảo Cương xông vào phòng.
“Tiểu Linh, em sao rồi? Hả?” Chu Bảo Cương lo lắng nhìn bà xã, sắc mặt của cô nhợt nhạt.
“Em rất tốt, còn con? Thằng bé sao rồi? Không có chuyện gì cả chứ?” Chung Linh vội kéo lấy tay của chồng. Cô mới nhìn mặt con có một lần, giờ cô rất muốn đi thăm con.
“Không sao hết, bác sĩ nói trước tiên cứ để nằm trong lồng kính một đêm đã. Không có chuyện gì thì có thể ra ngoài rồi.” Lúc này Chung Linh mới nới lỏng bàn tay đang nắm chặt tay chồng ra.
“Vậy thì anh đi trông con đi, em không sao hết, em rất khỏe. Anh phải chăm sóc cho con thật tốt đấy.” Bây giờ trong đầu Chung Linh chỉ có con trai. Cảm giác như là cả thế giới này ngoài mình ra cô chẳng thể yên tâm giao con mình cho bất kỳ ai khác.
Chu Bảo Cương cũng cảm nhận được, trong lòng có phần không vui. Nhưng người để cho bà xã mình để tâm nhiều như vậy chẳng phải là con trai của mình sao?
“Được, anh biết rồi, em cứ nghỉ ngơi thật tốt. Có chuyện gì thì nói với thím Hàn nhé, biết chưa?” Chu Bảo Cương không ngừng dặn dò.
“Em biết rồi, anh yên tâm, đi nhanh đi!” Chu Bảo Cương bị Chung Linh hối thêm lần nữa phải ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước lại quay về.
“Cám ơn em nhiều, vợ yêu.” Nói xong, anh cúi người hôn lên trán vợ một cái, làm cho Chung Linh bất giác mỉm cười. Người đàn ông này đúng là!
Chu Bảo Cương lại đi thay cho thím Hàn trở về, tự mình anh chăm sóc con.
Cả một đêm Chung Linh cứ mơ mơ màng màng chẳng ngủ được yên, trong đầu cô toàn nghĩ đến con. Chu Bảo Cương sắp xếp cho Chung Linh nằm phòng đơn, trong phòng có hai cái giường, Chung Linh để cho thím Hàn nằm một cái. Thím Hàn cứ kể cho Chung Linh nghe về con gái của bà, nói nó không tốt như thế nào, tùy hứng làm sao, nhưng đối với cô thì lại vô cùng ngưỡng mộ. Chung Linh nghĩ, chắc là thìm Hàn cảm thấy rất xấu hổ đối với những hành động tùy tiện mà con gái đã làm. Tuy rằng Chung Linh giận Hàn Minh Minh nhưng chỉ là