Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.
trong nhất thời mà thôi. Những người đã sống lâu rồi thì sẽ học được cách không tính toán nữa, cô cảm thấy những chuyện đó đều là chuyện nhỏ, hơn nữa không chỉ vì có quan hệ đến công việc của ông xã, mà hơn hết ‘bà con xa không bằng láng giềng gần’ nữa.
Ngày thứ hai, Chu Bảo Cương bế cục cưng về phòng. À, Chung Linh quyết định sẽ gọi con là cục cưng, trước khi đặt tên chính thức cứ tạm gọi như vậy đã đi.
“Nhanh đến xem nè, con em nhìn xinh quá đi mất.” Chu Bảo Cương đúng là mèo khen mèo dài đuôi. Con của cô không phải là con của anh hay sao?
“Bế đến đây cho em với.” Chung Linh nhanh chóng nhận lấy con trai từ tay chồng, cuối cùng thì con cũng đã về. Con đúng là nhỏ quá, con của người ta toàn là trên 3,5kg vậy mà con của mình chỉ có 2,5kg, sau này phải chăm cho con thật tốt mới được, đứa trẻ đáng thương này.
Chu Bảo Cương nhìn vợ con, thời khắc này chính là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời này của anh.
“Ai da, đứa bé này đúng là rất giống con nha.” Thím Hàn nói với Chung Linh. Chung Linh ngắm nhìn con tỉ mỉ, trong lòng hoài nghi, giống ở điểm nào ta? Rõ ràng là thằng bé giống bố mà!
“Giống ở điểm nào ạ? Sao con không có nhìn ra nhỉ?” Chung Linh lại quay nhìn thím Hàn, cả Chu Bảo Cương cũng đến bên để nhìn kỹ gương mặt nhỏ xíu của con trai.
“Nhìn cái ót này, giống lắm nha!”
Ót? Chung Linh trợn tròn mắt, có thể nhìn ra được điểm giống sao?
“Con thì thấy giống bố hơn, thím nhìn cái mũi kìa, giống như là lấy từ trên mặt của anh gắn vào vậy đó.” Chung Linh giương đôi mắt oán hận nhìn chồng, Chu Bảo Cương bối rối cười ha ha một tiếng. Anh chồng của mình hình như càng ngày càng đáng yêu ta!
Thật ra thì Chung Linh rất thích con trai mình giống anh, nhìn thấy con trai cứ như là nhìn thấy bản sao nhí của ông xã vậy, thật tốt biết bao! Tình yêu là không thể nói rõ ràng được, từ trước đến nay Chung Linh chưa từng nghĩ qua tại sao cô chẳng ngần ngại gì mà làm tất thảy mọi chuyện vì anh, phải chăng tất cả những người phụ nữ có chồng đều như vậy? Yêu anh, trước nay chưa từng hỏi nguyên do, chỉ biết rằng, tình cảm tựa như năm tháng, từ từ tích lại, ngày càng nhiều, ngày càng sâu nặng.
“Anh, anh chọn được cái tên nào chưa?” Chung Linh không biết được ánh nhìn của cô ôn nhu tựa như được phủ một màng nước. Chu Bảo Cương nhìn qua cảm thấy mặt mình hơi nóng, bất giác nói ra.
“Chu Lăng Vân!”
“Chu Lăng Vân, có ý nghĩa gì đặc biệt sao?” Chung Linh hỏi.
“Tráng chí lăng vân (chí khí ngút trời), anh nghĩ tên này không riêng gì con trai mà con gái cũng là cái tên hay, em thấy sao?” Chu Bảo Cương có chút lo rằng bà xã sẽ không thích.
“Rất hay, em thấy rất có ý nghĩa. Mong sau này con lớn lên sẽ không làm chúng ta thất vọng!” Chưa gì mà Chung Linh đã bắt đầu lo lắng rồi, nhưng hy vọng thằng bé sẽ là một đứa trẻ ngoan ngoãn.
“Chuyện này còn phải nói, con của chúng ta từ nhỏ phải dạy dỗ nghiêm khắc, lớn lên để thằng bé đi lính, làm tướng quân.”
Chung Linh nghe chồng nói vậy không mấy tán thành. Cô mong con có thể trở thành học giả, hay là nghệ sĩ piano, họa sĩ, chứ nhất định không muốn con làm quân nhân. Một gia đình mà cả chồng và con trai đều đi lính, muốn lấy mạng của cô luôn chắc?
“Sao vậy? Em không thích con làm lính à?” Chu Bảo Cương nhìn sắc mặt của Chung Linh, có vẻ như cô không đồng ý.
“Em mong sẽ theo ý của con, anh thấy sao?” Chung Linh cũng không muốn tranh cãi với chồng, chuyện này còn lâu lắm, cô sẽ từ từ dạy dỗ con trai, tránh quân đội xa một chút.
“Em yên tâm, con của anh nhất định sẽ là một người lính tốt.”
Nhìn thấy bộ dạng hăng hái của ông xã, Chung Linh chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng.
Ba ngày sau vợ chồng Chu Xuân Lai mới đến nơi. Ba ngày này, đều là một tay thím Hàn giúp đỡ chiếu cố, khiến cho Chung Linh rất cảm kích. Ngày thứ hai, Chung Linh bắt đầu bị căng sữa, rất đau đớn, thím Hàn lấy khăn giúp cô chườm nóng, vừa chườm vừa xoa nắn, đau đến nỗi Chung Linh phải cắn chặt răng lại. Bụng của cô cũng bị các cơn co thắt mà thỉnh thoảng nhói đau, thật đúng là cực hình.
Chung Linh nhớ lần đầu tiên cho con bú, bụng cô đau, ngực bị con bú cũng đau tức, nhưng lại cảm nhận được hạnh phúc tràn ngập. Mình đã thật sự làm mẹ rồi sao? Đứa bé đang nằm trong lòng là con của mình đây sao? Thật sự muốn rớt nước mắt.
Chu Bảo Cương ngồi kế bên cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương. Vợ à, hạnh phúc lớn nhất của đời anh là đây.
"Anh nói coi con có phải là hơi dã man không vậy? Giống một con sói đói vậy đó." Chung Linh cười nói với chồng.
"Đứa nhóc này sau này chắc chắn không tồi đâu. Còn nhỏ mà đã lợi hại như vậy rồi. Haha…" Chung Linh phát hiện ra giữa hai vợ chồng có cách nhìn khác nhau.
Đến buổi trưa, từ hành lang truyền đến tiếng khóc. Chung Linh kêu chồng ra ngoài xem sao.
Một lát sau anh quay về, sắc mặt rất khó coi.
"Sao rồi?" Chung Linh sốt ruột hỏi, xảy ra chuyện gì rồi ư?
"Cha của đứa bé đó từ bỏ việc cấp cứu rồi, còn bà nội thì không chịu. Nghe nói ngày hôm nay bọn