Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
họ đã tốn mất hơn 1000 đồng vào việc cấp cứu cho đứa bé đó." Chu Bảo Cương nói xong, trầm mặc ngồi xuống bên cạnh Chung Linh, ngơ ngẩn nhìn ngắm con trai mình.
Chung Linh nghe xong cũng cảm thấy khó chịu. Đã làm cha làm mẹ rồi, nghe những chuyện này rất khó chấp nhận.
"Vậy đứa bé chết rồi sao?" Chung Linh lo lắng hỏi.
"Vẫn chưa, nhưng đã gỡ các dụng cụ ra rồi, cũng ngưng thuốc luôn rồi. Nghe nói đưa cho cô vệ sinh 10 đồng để đem đi rồi" Chung Linh chẳng biết đây có thể xem là bi kịch của nhân gian không.
"Nếu bây giờ đứa bé đó có qua được thì chắc cả đời này cũng không khỏe nổi, nói không biết lúc nào lại ra đi." Thím Hàn an ủi hai người họ.
"Nhưng đó rốt cuộc cũng là máu thịt của mình mà." Chung Linh nghẹn ngào.
"Ai da, chuyện này cũng chẳng còn cách nào khác. Tiểu Linh à, con đừng khóc nữa, cẩn thận bị mất sữa đó."
Chung Linh nghe thím Hàn nói, nhanh chóng ổn định tâm lý. Đúng vậy, bản thân cô cũng chẳng có cách nào khác.
Chu Bảo Cương khó chịu nên nuốt không trôi được cơm tối. Anh cũng cảm thấy khó mà chấp nhận những chuyện như thế này. Chung Linh chỉ ăn được một chút, trong lòng cô thầm nghĩ, không biết có thể đưa bé về tự mình nuôi dưỡng hay không.
"Con đừng suy nghĩ nữa, đứa bé bệnh nặng như thế mà, không thể cứu được đâu." Thím Hàn khuyên hai người họ nên bớt đau buồn, đừng suy nghĩ quá nhiều.
Trên đời này không hiếm những người cha như vậy, có thể lúc ra tay thì trong lòng chẳng ngần ngại gì cứ thế mà từ bỏ cốt nhục của mình, nhưng sau này đều là cả đời không được yên ổn.
Chu Bảo Cương lại đi ra ngoài, lúc về anh nói cho Chung Linh biết là không thấy đứa bé đáng thương kia nữa. Sự việc này đối với những người trong cuộc mà nói là một sự đả kích rất lớn.
8 giờ sáng bác sĩ đi thăm khám bệnh nhân, đến xem tình hình của Chung Linh như thế nào, lại xem xét em bé. Bác sĩ để cho em bé nắm lấy hai ngón tay của bà rồi cứ như vậy mà nhấc đứa bé lên, làm cho Chung Linh sợ tới ngã lăn từ trên giường xuống đất. Nếu không thì bà lại dùng ngón tay búng vào lòng bàn chân của bé làm cho bé cứ thế mà ngoác lớn miệng khóc rống. Chung Linh thấy thế xót như xát muối. Lúc này Chu Bảo Cương phản ứng càng nhanh, giành lấy con từ tay bác sĩ. Sau cùng bác sĩ đưa ra kết luận: em bé rất khỏe mạnh.
Cuối cùng thì vào ngày thứ hai sau khi vợ chồng Chung Linh về nhà thì hai vợ chồng Chu Xuân Lai cũng đã đến, còn đem theo rất nhiều đồ đạc. Bây giờ vẫn còn chưa hết tháng giêng, sinh nhật của đứa bé vào ngày 22 tháng giêng, lúc vợ chồng Chu Xuân Lai đến vẫn chưa vào vụ gieo trồng mùa xuân, đợi khi Chung Linh qua hết tháng cữ thì chắc hai ông bà cũng không thể ở lại bao lâu nữa. Nghĩ như vậy khiến cho Chung Linh nhẹ nhõm đi rất nhiều.
"Ai da, cháu yêu bảo bối của ông/ bà ở đâu vậy?"
Hai ông bà vừa bước vào cửa liền đi thẳng đến chỗ đứa bé, nhìn trái ngó phải, bà Phùng liền bế đứa bé lên.
"Ông nó à, ông xem, giống y chang thằng Cang luôn này. Thật sự là giống thằng Cang lúc nhỏ y đúc luôn, không khác miếng nào, ông mau đến xem."
Phùng Trân vui mừng nói, hơn nữa bà còn cố ý hạ thấp giọng nói như sợ làm đứa bé bị giật mình.
"Đúng thật đấy, giống y chang! Bà xem cái mũi của nó này, cả cái miêng nhỏ nữa, thật giống quá luôn."
Hai ông bà cứ như là phát cuồng đến nơi. Chung Linh đờ người ra nhìn, trong lòng thầm nghĩ: đứa cháu bảo bối của hai ông bà là do ai sinh ra vậy nè? Cô đứng một đống chỗ này mà hai ông bà chẳng nhìn thấy, mà ngay cả khi cô lên tiếng chào hỏi hai ông bà cũng không nghe thấy gì luôn.
Chu Bảo Cương nhận ra, vội nói “Ba, mẹ, mau nghỉ ngơi chút đã!” Hai vợ chồng Chu Xuân Lai mới lưu luyến không nỡ mà đặt cháu xuống giường.
“Tiểu Linh, con sao rồi?” Chu Xuân Lai hỏi Chung Linh một câu.
“À, rất tốt ạ. Ba, mẹ, đi đường chắc cực nhọc lắm nhỉ?” Chung Linh nghe thấy tiếng Chu Bảo Cương chuyển đồ vào nhà, đoán chắc rằng đồ đạc bố mẹ chồng đem theo cũng không ít.
“Nhưng mà, Tiểu Linh à, không phải nói tháng sau mới sinh sao? Sao mà sinh trước rồi? Có phải là con không nghe lời mẹ? Lúc đầu mẹ đã nói rồi, phải thật cẩn thận. Giờ con xem, thằng bé ốm thế này đều là do không đủ tháng đó.”
Chung Linh nghe những lời Phùng Trân nói mà trong lòng không khỏi buồn phiền, cứ như là đang chỉ trích cô không đủ tư cách làm mẹ vậy. Mà cô cũng không biết phải trả lời thế nào cho tốt, dù sao thì cô cũng đã sinh con thiếu tháng rồi, nói sao đi nữa thì nguyên nhân cũng là do cô mà ra. Cô chẳng thể nói gì hết. Nhưng quả thật là Chung Linh đã rất cẩn thận rồi mà, nếu như biết được lý do gì khiến cho con cô bị sinh non thì tuyệt đối cô sẽ tránh xa.
“Mẹ, bình thường Tiểu Linh vô cùng cẩn thận.” Nghe con trai nói đỡ cho con dâu, ngược lại lại khiến bà Phùng không vừa ý.
Mà Chung Linh đối với tình huống này đã thấy nhiều tới thuộc lòng.
“Mẹ à, chắc là đôi lúc con quên mất, nếu như có mẹ ở bên cạnh nhắc nhở thì tốt rồi. Nhưng mà mẹ còn phải bận việc trong nhà, không thể đến ở với con được.”
Nghe Chung Linh nói vậy, sắc mặt của bà Phùng liền tốt lên, tiếp đó lại hiện vẻ áy n