Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
áy. Chu Bảo Cương nhìn mà vô cùng kinh ngạc, thật đúng là phục bà xã mình, vô cùng mềm mỏng.
“Tiểu Linh à, nghe nói thời gian trước các con có về nhà mẹ?” Chu Xuân Lai nhìn Chung Linh, Phùng Trân cũng nhìn cô, đợi cô trả lời.
Chu Bảo Cương cảm thấy cứ nên để cho vợ nói thử xem sao, nếu như không ổn thì lúc đó anh sẽ can thiệp, không thể để cho vợ bị làm khó được.
“Vâng ạ, trước đây không lâu nhà con xảy ra chuyện, ba con ngã bệnh, vì thế nên con mới về nhà một chuyến. Nhưng mà thời gian nghỉ phép bên bộ đội không được bao lâu nên không về nhà được. Sao ạ? Cha cũng biết nhà con có chuyện nên đã qua thăm chăng?”
Chu Bảo Cương phát hiện ra Chung Linh không giống trước đây, lúc trước cô sẽ không trả lời gay gắt như vậy.
Câu nói của Chung Linh một mặt thừa nhận là mình thực tế đã về qua nhà, nhưng lại nêu ra một câu hỏi: nhà mẹ đẻ của cô có chuyện, là thông gia, vợ chồng Chu Xuân Lai có qua thăm hỏi hay không? Chắc chắn là không. Trong lòng Chung Linh rất rõ, Chu Xuân Lai tự cảm thấy gia cảnh của nhà mình tốt hơn nhà Chung Linh, tuy rằng không thể hiện rõ ra nhưng Chung Linh vẫn cảm nhận được.
“Chuyện đó, ba và mẹ cũng muốn đi, nhưng con cũng biết đấy, đó không phải là chuyện vẻ vang gì, chúng ta sợ cha mẹ con sẽ thấy ngại.” Lời này của Phùng Trân vô tình lại chạm đến nỗi đau của Chung Linh. Xem ra cha mẹ chồng muốn ra đòn phủ đầu mình đây mà! Làm vậy là có ý gì? Chính là sau lưng còn có mục đích khác nữa.
“Cũng không có chuyện gì lớn, con về nhà giải quyết xong rồi.”
Chung Linh là người có bản lĩnh đó. Chu Xuân Lai nghe lời Chung Linh nói, lại nghĩ đến những tin đồn xung quanh, nói đều là do chính hai vợ chồng Chung Linh giải quyết người đàn bà kia, xem ra đúng là con bé làm thật rồi. Cách làm này quả thật ác độc. Chỉ hy vọng con bé sẽ không dùng những tâm kế này với người trong nhà ông.
“Đúng rồi, mẹ à, cha mẹ còn đem nôi tới làm gì vậy? Nặng như thế mà!” Chu Bảo Cương chuyển vào một cái nôi.
Nôi của miền Bắc là loại nôi treo lên. Đông Bắc trước đây có ba chuyện kỳ lạ: giấy dán cửa số dán phía bên ngoài; các cô gái, phụ nữ có chồng hút ống điếu; muốn nuôi được con thì phải treo lên. Hai chuyện trước thì không thường gặp nhưng cái nôi dạng này thì đã thấy qua. Nhưng mà, nhà của họ bây giờ cũng chẳng có chỗ nào có thể đặt đòn dông để treo nôi lên được!
“Còn phải nói, nhưng chuẩn bị cho cháu yêu thì nặng hơn nữa cũng phải mang đến. Trong nhà còn một cái nữa đấy! Con với chị con cách nhau không bao nhiêu tuổi vì thế nhà ta có hai cái nôi.” Phùng Trân cười nói. Chu Bảo Cương cũng lờ mờ nhớ về chuyện lúc nhỏ. Lúc đó Chung Linh chẳng biết tâm tình của cô đang ra sao, cô cứ có cảm giác không yên.
Lúc cơm tối, Vương Duệ và vợ chồng Châu Khải đều đến để chào đón hai ông bà Chu Xuân Lai. Chung Linh vẫn còn nằm trên giường còn mọi người thì ở ngoài sảnh ăn cơm. Ở trong phòng Chung Linh có thể nghe rõ được tiếng họ nói chuyện.
“Chú thím dự định ở đây bao lâu vậy?” Người hỏi là Châu Khải. Nếu như hai vợ chồng Chu Bảo Cương mà khơi ra vấn đề này thì chắc chắn sẽ dẫn đến nhiều chuyện không hay ho.
“Xem tình hình rồi tính sau.”
Chung Linh nghe vậy trong lòng rất không vui, chẳng lẽ hai ông bà muốn ở đây trường kỳ sao? Chuyện này không thể được, bố chồng vẫn chưa đến tuổi cần con cháu phụng dưỡng mà, hơn nữa hai người cũng không nỡ xa con gái, vậy... chính là muốn cô về quê? Nếu không được thì sẽ đem con cô về? Nếu là như vậy, chuyện mới đến đã đánh đòn phủ đầu, giờ cô đã hiểu rồi. Từ đầu Chung Linh đã nghĩ đến tình huống xấu nhất này, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, đối với chuyện con trai mà nói, cô nhất định sẽ không chịu khuất phục bất cứ người nào.
Những ngày sau đó, hai vợ chồng Chu Xuân Lai không hề nhắc lại chuyện về nhà, cũng chẳng nói đến những chuyện liên quan đến cháu trai. Chung Linh thấy hai người không nói gì, tâm tình cũng vui vẻ nhẹ nhõm đôi chút. Hiện tại tâm tình của cô rất quan trọng, nếu như tâm lý không thoải mái thì sẽ không đủ sữa, vậy thì con trai cô sẽ phải chịu khổ rồi.
Đồ ăn mỗi ngày của Chung Linh đều là cháo gạo, trứng gà luộc, thỉnh thoảng cải thiện thêm chút thức ăn, nhưng trong thức ăn không bỏ chút muối nào. Đây là tại vì nếu như đồ ăn của mẹ quá mặn thì môi của con sẽ trắng bệch. Phùng Trân quan tâm đến cháu như vậy, vì thế nên trong thức ăn không hề có một hột muối nào, mà ngay cả Chung Linh cũng không bỏ muối. Nếu như cho Chung Linh cơ hội được sinh con thêm một lần nữa thì cô chẳng ngại ngần sự đau đớn khi sinh nở đâu, nhưng, cô thật sự chết khiếp đồ ăn tháng cữ rồi.
Cho đến ngày hôm nay, bà Phùng đã chính thức xen vào tất cả mọi chuyện liên quan đến đứa trẻ.
Chung Linh cho con bú sữa xong, sau đó bế lên để vỗ vào lưng bé, đợi thằng bé ợ một cái mới đặt nằm xuống lại. Một lát sau, thằng bé tè dầm. Chung Linh thay tã mới cho thằng bé, đang lúc quấn tã lại thì Phùng Trân đưa tay qua.
“Con cứ nằm đó, để mẹ.” Nói xong, bà đã cầm ra một món dây đai không biết lôi từ đâu ra mà lần trước bà mang tới, bắt đầu quấn cho thằng bé. Đó là một tấ