XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

m vải đỏ rộng chừng một gang bàn tay, trên miếng dây đai màu đỏ ấy còn đính thêm bốn cái dây đeo nhỏ, có tác dụng giữ chặt lấy cánh tay của em bé. Chung Linh nghĩ bình thường mình cũng quấn cánh tay của con vào chăn nên thấy thế cũng chấp nhận được.
Buổi tối, em bé khóc. Chung Linh yêu thương nhìn con, thằng cu này, mình mới chậm tay một chút, thay tả cho nó trước là nó đã không vui rồi.
Phùng Trân nghe tiếng cháu khóc liền đẩy cửa bước vào.
“Cháu yêu của bà sao vậy? Sao mà khóc lớn quá vậy nè?”
Chu Bảo Cương cũng theo vào, vốn ra anh ở trong phòng của ba mẹ nói chuyện với hai ông bà.
“À, thằng bé dỗi đó mà, muốn bú lắm rồi đây.” Chung Linh cười nói.
“Muốn bú lắm rồi? Cô đang làm cái gì vậy, sao lại để cho thằng bé khóc? Cô có phải là mẹ không?”
Phùng Trân lớn tiếng trách mắng Chung Linh. Chu Bảo Cương nghe thấy cũng rất bất ngờ.
“Chẳng ai có thể phủ nhận con là mẹ của nó hết, nếu muốn nói đến tư cách làm mẹ, con có đủ!” Nói câu này ra hiển nhiên là Chung Linh chẳng còn sợ đụng chạm đến ai, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, không phải câu nào Chung Linh cũng có thể nín nhịn bỏ qua được.
“Tiểu Linh!” Chu Bảo Cương nhắc nhở vợ chú ý đến lời nói.
“Con là mẹ của thằng bé, con của con, con tự quyết, chẳng ai có thể thay thế con hết, không phải sao? Con đã làm gì khiến mẹ cảm thấy con không đủ tư cách làm mẹ? Chỉ vì con thay tã cho thằng bé trước chứ không phải cho bé bú trước hay sao?” Chung Linh là một người mẹ, mà chẳng có người mẹ nào lại bỏ rơi con mình cả. Cô vỗ nhè nhẹ vào lưng con, lúc này thằng bé đã dịu đi bớt.
“Cô nói như vậy là có ý gì? Cái gì mà cô tự quyết? Nó là cháu đích tôn của Chu gia nhà chúng ta!” Phùng Trân bị Chung Linh cự lại như vậy, vô cùng tức giận, đúng là không coi trưởng bối ra gì mà!
“Thằng bé tuy là họ Chu nhưng là do con sinh ra, con trai của con thì con tự quyết định. Cha mẹ tính đem thằng bé đi sao? Vậy thì con xin nói thẳng, con trai của con tự con nuôi dưỡng, không dám làm phiền đến cha mẹ hai người.”
Chung Linh dám nói như vậy cũng là do trong lòng chất chứa đã lâu. Từ khi hai ông bà đến đây, mỗi hành động cử chỉ đều tỏ ra muốn chiếm lấy đứa bé, chuyện này thì Chung Linh không thể nào chịu đựng nổi. Mỗi lần Chu Bảo Cương từ phòng cha mẹ bước ra, sắc mặt đều rất u ám, như vậy cô còn không nhìn ra được nữa hay sao?
“Cang Tử, ý con là sao?” Chu Xuân Lai cũng đã bước vào phòng, hiển nhiên là do nghe thấy lời nói lớn tiếng của bà Phùng, đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
“Chúng con nhất định sẽ giữ thằng bé bên cạnh, tự mình nuôi dạy, cám ơn ý tốt của cha mẹ.” Chu Bảo Cương nhìn cha mình, lời nói vô cùng kiên quyết.
“Anh...” Phùng Trân tức giận chỉ tay vào mặt con mình.
“Chúng ta biết rồi, về thôi bà nó!” Chu Xuân Lai thấy ý tứ của con trai như vậy, vội kéo vợ đi khỏi.
Đợi khi hai ông bà đi rồi, Chung Linh mới lo lắng ngẩng đầu nhìn chồng.
“Anh không nghĩ em lại...” Chu Bảo Cương nghiêm khắc nhìn vợ.
“Thái độ của em hôm nay đối với mẹ không tốt tí nào, lần sau nhớ để ý.”
Chung Linh cũng biết lần này cô xử sự quả thật là quá vội vàng hấp tấp.
“Xin lỗi, em...” Chu Bảo Cương đến bên cạnh vợ mình, đặt gối lên trên đùi cô. Làm như vậy, những lúc bế con cô sẽ có điểm để tựa vào, tránh bị quá mỏi mệt.
“Anh biết rồi.”
Câu nói đơn giản nhưng lại làm Chung Linh cảm động rơi nước mắt. Anh hiểu cô, anh thật sự hiểu cô.






Ngày hôm sau, sau khi Chu Bảo Cương đi làm, bà Phùng lại qua phòng Chung Linh. Có được sự tín nhiệm của chồng, Chung Linh rất vui, đối với những lời anh nói, cô can tâm tình nguyện nghe theo, phải chú ý thái độ đối xử với cha mẹ chồng.
“Mẹ.” Chung Linh chào mẹ chồng, không có lấy một chút thiếu tự nhiên.
“A, Tiểu Linh à, mẹ có chuyện muốn bàn kỹ với con.” Bà Phùng không còn sự bực tức của ngày hôm qua.
“Mẹ nói đi ạ.” Chung Linh cũng tùy theo tình huống mà ứng phó.
“Mẹ và cha chồng con đã thương lượng, tốt hơn hết vẫn là để hai chúng ta đem đứa bé về nhà nuôi, con thấy...” Phùng Trân mềm mỏng.
“Mua xe? Mọi người đều đồng ý rồi ạ?” Trước hết Chung Linh cứ tìm hiểu tình hình cụ thể, phân tích xem đây là chủ ý của ai, mục đích là gì đã.
“Mẹ và cha đều cảm thấy nó nói có lý, thấy tốt hơn mua công trái quốc gia nhiều.”
Xem ra cả hai ông bà đều đã đồng ý.
“Mua xe à? Mua xe lớn phải tốn nhiều chi phí lắm, nhưng cha mẹ đã nghĩ qua chưa? Xe cần phải được bảo dưỡng, chi phí bảo dưỡng sửa xe không hề ít, hơn nữa chạy đường trường mà chỉ một động cơ thì không được. Quan trọng nhất là, nếu xe không gặp sự cố gì thì còn đỡ, nhưng nếu có thì toàn là chuyện lớn, dù có tán gia bại sản cũng không đủ. Những chuyện này cha mẹ đã nghĩ qua chưa ạ? Hơn nữa, nếu chạy đường trường thì một năm bốn mùa anh rể ở nhà chẳng được bao nhiêu ngày, vậy chị và Hoa Hoa phải thế nào? Còn nếu như anh không muốn chạy xe nữa thì chiếc xe vốn có giá bảy – tám vạn chỉ bán được có bốn – năm vạn mà thôi, như vậy thì lỗ biết bao! Nếu mẹ không tin thì hỏi anh C