Tác giả: Real Vân Thượng
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
ý: “Vậy anh đi trước đây, có gì thì liên lạc với anh nhé?”.
Tư Ngôn ngoan ngoãn gật đầu, cô không nói cho Kỳ Dục biết là điện thoại của cô vẫn tắt máy và để ở va li trong phòng khách sạn, cô không muốn nói, không biết vì lẽ gì, chỉ là bỗng nhiên trong lòng thấy không thoải mái, mà cảm giác đó lại khiến cô không muốn có Kỳ Dục ở bên nữa. Cô nghĩ hay là do mình quá hẹp hòi, hay là quá nhạy cảm, nói tóm lại, cô bỗng nhiên thấy không thích.
Kỳ Dục đi rồi, Tư Ngôn mở mắt ra, nhìn vào chỗ anh ngồi lúc nãy, giờ đã trống rỗng không, trong lòng có chút hối hận, có lẽ cô không nên vì người khác mà trút giận lên đầu anh, dù sao Kỳ Dục cũng không sai, là tính của anh như thế, cô thở dài, thấy hơi thất vọng về mình, vùi đầu vào trong chăn, không muốn nghĩ gì nữa.
Phòng bệnh này quá rộng, lại không có ai khác, nên cảm giác trống trải ùa về khiến Tư Ngôn thấy bức bối, khó chịu.
Vì đã ngủ quá nhiều, lại ăn quá no, nên Tư Ngôn không thể ngủ được nữa. Cô định ngủ để giết thời gian nhưng mắt cứ mở thao láo, trằn trọc mãi, cuối cùng vừa mới thiếp đi thì cảm giác hình như cửa mở và có tiếng bước chân lại gần.
Cô hơi mơ màng, nghĩ là Tư Thiều quay lại, bèn lẩm bẩm: “Mẹ Tư Thiều à, mẹ không cần quay lại làm gì, con không sao đâu.”.
Đợi một hồi không thấy Tư Thiều trả lời, Tư Ngôn bất giác tung chăn ra: “Mẹ quay lại khách sạn…”. Lời còn chưa nói hết, cô đã bị bóng dáng đứng ở đầu giường đó làm cho giật mình, buột miệng hỏi: “Sao lại là anh?”.
Người đến chính là Kỷ Huyên, anh ta khẽ mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy mớ tóc như tổ quạ của Tư Ngôn thì không nhịn được cười phá lên: “Ừ, tôi đến xem xem cô đã khỏi ốm chưa.”.
“Cũng gần khỏi rồi.” Tư Ngôn không thích anh ta tí nào, nhưng xét thấy anh ta đã từng cứu mình, về tình về lý cũng không thể châm chọc anh ta như trước được, nên cô cố gắng tiết chế giọng nói của mình, cố gắng nói nhẹ nhàng hơn, nhưng đương nhiên cũng không tránh khỏi vài phần cay nghiệt.
“Xem ra đúng là đỡ nhiều rồi.” Kỷ Huyên mỉm cười ngồi xuống đúng chỗ Kỳ Dục ngồi vừa nãy, miệng vẫn cười cười nhìn Tư Ngôn:, “Hey hey, nhìn thấy ân nhân cứu mạng mà cô chẳng nói được lời nào tốt đẹp cả!”.
Tư Ngôn đang mải nhìn chiếc ghế băng bị anh ta ngồi vào, nghe thấy anh ta nói vậy mới định thần trở lại, hỏi: “Ờ, thế anh muốn tôi nói điều tốt đẹp gì với anh?”.
“Ví dụ như nói xem, cô đột nhiên bị ngã xuống ao thế nào, sao hả?”
Giờ Tư Ngôn đã hiểu, thì ra anh ta đến là để tìm hiểu chân tướng sự việc, nhưng cô vẫn phải đề phòng anh ta, hơn nữa, Lạc Vũ Nghiên chắc chắn không hy vọng Kỷ Huyên biết cô ấy đã có con, chẳng phải cô ấy nói trước mắt vẫn còn cần đến anh ta sao? Thế là cô bĩu bĩu môi, bình tĩnh nói: “Nửa đêm đường trơn, không cẩn thận nên bị ngã.”.
Kỷ Huyên đột nhiên phá lên cười: “Cô muốn biến cô thành con ngốc hay xem tôi là con thằng ngốc vậy?”.
“Anh nói thế là có ý gì?”
“Ừm, ví dụ như Nam Nam…” Kỷ Huyên thu lại nụ cười, thản nhiên nói: “Cô hy vọng tôi sẽ giúp cô ấy?”.
Tư Ngôn sững sờ, cô thực sự không ngờ, trong khi Lạc Vũ Nghiên luôn muốn che giấu sự thật, thì Kỷ Huyên lại biết rõ chân tướng từ lâu nhưng không nói ra, trong lòng cô chợt thấy dịu hơn, cảm giác từ trước đến giờ mình chưa từng hiểu rõ con người của Kỷ Huyên: “Ý của anh là gì?”.
“Người con gái ở bên cạnh tôi, sao tôi có thể không biết một tí gì về cô ấy chứ? Chẳng qua cô ấy vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không gây rắc rối gì cho tôi, tôi hà tất phải phanh phui ra chứ? Cô nói có đúng không?” Kỷ Huyên mỉm cười, nhưng trong nụ cười đó lộ rõ vẻ nham hiểm.
Giây phút này, Tư Ngôn cuối cùng mới hiểu rõ người đàn ông trước mặt mình. Anh ta không chỉ bỡn cợt với đời mà còn là một người vô cùng nham hiểm,. “Anh biết từ lâu rồi? Vẫn để mặc cô ấy diễn trước mặt anh? Như thế anh cảm thấy vui lắm à? Mãn nguyện lắm sao?” Cô không thể nào lý giải được cách nghĩ của Kỷ Huyên.
“Vui mừng? Mãn nguyện?” Kỷ Huyên giơ tay gdí gdí vào sống mũi mình, từ từ nhắm mắt lại, cười nói: “Chỉ là tôi không muốn vạch trần ra mà thôi.”.
“Vậy hôm nay anh đến đây là có ý gì?” Tư Ngôn nhận thấy mình thực sự không hiểu anh ta nghĩ gì nữa, chỉ có thể từ bỏ ý định thăm dò mà hỏi thẳng anh ta thôi.
“Hey, tôi vốn không muốn quan tâm đến chuyện này, nhưng kể từ khi cô cũng tham gia vào, tôi nghĩ, như thế cũng thú vị, cô thấy sao?”
“Thú vị?” Tư Ngôn chau mày, thật không ưa nổi cái thái độ của anh ta., “Thế rồi sao? Anh muốn giúp đỡ Lạc Vũ Nghiên?”
“Sai rồi!” Kỷ Huyên giơ ngón trỏ lên huơ huơ, rồi nói: “Là giúp cô đấy chứ.”.
“Giúp tôi? Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?.”
“Nhưng xem ra cô rất muốn giúp Lạc Vũ Nghiên, nếu như cô muốn, tôi sẽ giúp cô, đương nhiên, cũng chính là giúp cô ấy, có điều đó chỉ là diễn thôi, chứ không phải cảnh thực nơi hậu trường, đối phó với cô ấy chẳng có gì khó khăn cả.” Anh ta đá đá lông nheo.
Tư Ngôn do dự một lát rồi hỏi: “Điều kiện của anh là gì?”.
“Tôi chỉ hy vọng cô luôn nhớ là tôi đã từng giúp đỡ cô, hoặc nhớ là, tôi vì cô nên mới giúp đỡ người khác, sao hả?” Kỷ Huyên dẫn dụ.
“Đây mà cũ