Tác giả: Real Vân Thượng
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.
ó ý định rời đi.
Tư Ngôn chán nản, đành mặc kệ anh vậy, nhưng cô thật không muốn tạo ra scandal.
Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực được
Kỳ Dục cứ ngồi lì bên cạnh Tư Ngôn, lại cộng thêm cảnh hôn nhau vừa nãy, nên mọi người ở trường quay cứ xì xào bàn tán.
Tai Tư Ngôn rất tinh, cô nghe được một vài lời không được hay ho lắm, trong lòng thấy hơi buồn bực, cộng thêm trường quay lúc này không còn cần đến sự giúp đỡ của cô nữa, nên cô quyết định rời đi.
Vì đang ở trong khu phố chuyên dành cho quay phim chụp ảnh, nên tất cả đều được xây dựng theo lối kiến trúc cổ, có lầu gác, hàng quán, còn có cả những con đường cổ nhỏ hẹp, Tư Ngôn một mình lang thang suy nghĩ, cũng không biết đã đi đến đâu, khi ngẩng lên mới phát hiện ra mình đã ở rất xa đoàn người, đi đến tận cuối con hẻm nhỏ hẹp có bức tường bị nứt.
Do trời đã bắt đầu tối, cô lại không mang theo điện thoại, nên không dám ở bên ngoài quá lâu, đang định quay người trở về thì cảm thấy có một lực kéo lấy cánh tay mình, sau đó bị người ấy ép sát vào tường, hai người áp vào nhau, khoảng cách rất gần.
Khi Tư Ngôn vừa bị người ấy ép sát vào tường thì theo phản xạ muốn chống cự lại, nhưng khi người ấy áp vào mình rồi thì cô đã biết rõ người đó là ai, thì không chống cự quyết liệt nữa, chỉ hơi hơi cự nự một chút thôi. Khi hai ánh mắt giao nhau, cô lúng túng nói lí nhí: “Buông em ra.”.
“Bận quá.” Kỳ Dục nói khẽ, như sợ làm tiêu tan khoảnhg khắc đẹp đẽ này,. “Anh cũng nghĩ là em đang giận.”
“Chúng ta…” Cô đang định nói tiếp thì đột nhiên nhìn thấy hình như có một người đang đứng bên ngoài con hẻm, trong lòng lo lắng, vội vàng đẩy Kỳ Dục ra:, “Bên kia có người.”.
Kỳ Dục không ngẩng lên, chỉ thấp giọng nói: “Đừng ngẩng đầu lên!”.
Tư Ngôn vội vàng vùi mặt vào cổ anh, chỉ để lộ hai con mắt nhìn ra xa, người đó ngó nghiêng vào bên trong, sau đó dường như cất tiếng gọi một ai đó, giọng cô gái nũng nịu: “Nhìn xem, bên trong có hai người đang hôn nhau.”.
Sau đó đi đến là một người đàn ông, anh ta nói khẽ: “Có gì hay ho mà nhìn, đi thôi!”.
“Sao một chút “tế bào giải trí” anh cũng không có thế?” Cô gái dường như đầy vẻ oán trách, hậm hực nói.
“Sở Vân Thượng, em nhàn quá hóa rồ à?”
Giọng của hai người càng lúc càng xa, Tư Ngôn thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ cô gái có lắm “tế bào giải trí” đó xông vào thì có mà đi đời nhà ma.
Kỳ Dục ngẩng lên đúng lúc nhìn thấy Tư Ngôn thở phào một cái, vẻ mặt căng thẳng đã dgiãn ra, anh đột nhiên thấy tim mình đau nhói, hít một hơi thật sâu để cố kìm nén cảm xúc, đứng thẳng người lên rồi kéo tay cô, nói: “Đi thôi!”.
“Đi đâu?” Tư Ngôn nghiêng đầu sang hỏi anh.
“Em không đói à?”
“Ừm, có đói.” Tư Ngôn xoa xoa bụng, cười nói: “Đi ăn hả? Vậy quay về khách sạn cho anh thay đồ đã!”.
“Không cần!” Kỳ Dục nghiến răng, giận dữ nói, anh vẫn chưa quên cái vẻ mặt hậm hực của cô đối với mình.
Tư Ngôn cũng nhớ ra, liền ôm lấy cánh tay anh, cười nói: “Anh vẫn còn để bụng à, đúng là nhỏ mọn!”.
“Kỳ Dục Kỳ Dục giơ tay lên gõ gõ vào trán cô: “Là anh nhỏ mọn hay là em quá đáng?”.
“Ừm, em sai rồi!” Tư Ngôn trề môi, áp mặt vào cánh tay anh, nói: “Chúng mình ăn xong thì đi xem phim được không? Hôm nay anh không phải quay đêm chứ?”.
Kỳ Dục không thích xem phim, nhưng thấy Tư Ngôn hào hứng như vậy, cũng không nỡ từ chối, chỉ gật đầu nói “được”. Tư Ngôn vui quá nhảy cẫng lên, tâm trạng lại vui vẻ như trước.
Lúc ở trong rạp, Tư Ngôn đã chọn phải bộ phim mình không thích, nên mới xem được nửa chừng, cô đã lăn quay ra ngủ.
Kỳ Dục cảm giác đầu cô dựa vào vai mình, quay đầu sang nhìn thì thấy người đề nghị đi xem phim đã ngủ rất nhiệt tình, anh khẽ mỉm cười, cầm túi bỏng ngô trên tay cô để sang bên, sau đó điều chỉnh tư thế ngủ của cô, đắp chiếc áo khoác của mình lên người cô, rồi mình cũng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Đến khi Tư Ngôn tỉnh dậy thì phim đã kết thúc được một lúc rồi, nhìn xung quanh không còn ai thì giật mình “á” lên một tiếng, chiếc áo đắp trên người cũng rơi xuống đất, cô chẳng buồn cúi xuống nhặt, quay sang Kỳ Dục vốn cũng ngủ thiếp đi, lúc này đã tỉnh dậy, hỏi: “Kỳ Dục, người đâu hết rồi?”.
“Hết phim thì về thôi.” Kỳ Dục nói lẽ đương nhiên phải thế, sau đó nghiêng người cúi xuống nhặt áo lên, giũ giũ vài cái rồi mặc vào, ôm vai cô kéo cô đứng dậy, cùng bước ra khỏi phòng chiếu:, “Em ngủ lâu quá.”.
Tư Ngôn ôm đầu: “Anh cũng chẳng thèm gọi em, đây là lần đầu tiên mình đi xem phim cùng nhau mà!”.
“Còn có lần thứ hai.” Kỳ Dục nói một câu chặn họng cô., “Được rồi, thôi về khách sạn đi, cũng không còn sớơm nữa đâu!”
Tư Ngôn thấy không hài lòng lắm về buổi hẹn hò đầu tiên này, nhưng nghĩ vẫn còn lần sau thì cũng không buồn nữa, ngoan ngoãn theo Kỳ Dục về khách sạn.
Tư Ngôn thực sự vẫn nghĩ đến chuyện Kỷ Huyên nói sẽ giúp Lạc Vũ Nghiên, nhưng cô không biết anh ta sẽ đối phó với Cảnh Dao thế nào, cho nên trong lòng vẫn thấy khúc mắc, đến tận mấy hôm sau, Trình Hải An đem kịch bản đến đặt trước mặt cô, nói đ