Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Real Vân Thượng
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.
ạo diễn muốn mình cô nhận vai, cô mới lờ mờ hiểu ra mọi chuyện.
Tư Ngôn không phải diễn viên, cũng chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, chỉ duy nhất một lần đóng thay Lạc Vũ Nghiên, ngoài việc cô có một người mẹ là diễn viên nổi tiếng ra, thì cô không biết mình có điểm nào chứng tỏ mình có thể diễn xuất.
Cô xem qua kịch bản, rồi hỏi Trình Hải An: “Anh Trình, Tthế này là sao?”.
“Tôi cũng không rõ.” Trình Hải An cũng không hay biết gì., “Nữ diễn viên chính trong bộ phim này vốn là Cảnh Dao đóng, không biết tại sao đột nhiên đạo diễn lại nói chuyển cho cô đóng, cô lại không phải là học chính quy ra, tôi thật sự không biết anh ấy nhìn ra điểm gì ở cô, hey, ý tôi không phải nói cô diễn không tốt, tôi chỉ thấy hơi khó hiểu thôi.”
Cảnh Dao? Tư Ngôn chợt hiểu ra, lẽ nào đây chính là biện pháp trừng phạt Cảnh Dao của Kỷ Huyên? Nhưng nếu cô nhận vai này, chẳng phải sẽ khiến Cảnh Dao oán hận sao? Trong lòng Tư Ngôn cảm thấy không thoải mái, sau khi nói chuyện với Trình Hải An xong, cô liền ra một chỗ gọi điện cho Kỷ Huyên: “Kỷ Huyên, chuyện gì xảy ra thế này?”.
“Cô đã nhận được kịch bản rồi chứ? Thấy thế nào? Có vừa ý không?”
Tư Ngôn hậm hực: “Anh không nhẫn tâm để tôi bị Cảnh Dao hận đấy chứ? Anh giành lấy vai diễn của cô ấy rồi đưa cho một người chưa từng đóng phim là tôi, nếu cô ấy trả thù tôi thì phải làm thế nào? Hơn nữa, tôi lại không biết đóng phim! Không được đâu!”.
“Đừng vội từ chối!” Vẫn cái điệu cười đầy ẩn ý như thường lệ, anh ta nói: “Cảnh Dao không dám trả thù cô đâu, còn có tôi nữa mà. Cô cũng không nên nói mình sẽ không nhận vai, mẹ cô là Tư Thiều, cô kém ở điểm gì chứ? Hơn nữa, đạo diễn cũng thấy cô đóng vai nữ chính này hợp hơn, cho nên mới từ bỏ Cảnh Dao, cô cứ suy nghĩ đi nhé?”.
Tư Ngôn thở dài, chẳng lẽ mẹ cô là Tư Thiều thì cô sẽ biết diễn chắc? Lập luận kiểu gì thế không biết? “Tôi nhận hay không nhận vai thì có liên quan gì đến anh? Tại sao lại muốn tôi nhận?”
“Ừm, chỉ là tôi muốn cùng cô đóng vai phản diện thôi.” Kỷ Huyên nói không che giấu.
“Vai phản diện? Anh cũng tham gia à?”
“Ừm, đúng thế, tôi lại hạ cố làm người đàn ông thứ hai vậy, sao hả? Thấy tôi hy sinh như vậy, thì đồng ý rồi chứ?”
“Đồng ý cái con khỉ!” Tư Ngôn đùng đùng tắt máy, quay trở lại phòng khách.
Trình Hải An vẫn ngồi trên sofa, thấy mặt cô đầy vẻ tức tối thì thận trọng hỏi: “Sao hả? Cô có nhận hay không?”.
“Anh Trình, tôi chưa từng đóng phim, và cũng không biết đóng, anh bảo tôi làm sao mà nhận đây?” Tư Ngôn mặt buồn thiu nói.
Trình Hải An cười phá lên: “Thế này đi, cô cứ xem kịch bản trước rồi quyết định sau, có điều tôi thấy đây cũng là một cơ hội tốt, cứ cân nhắc xem sao. Thấy thế nào?”.
Tư Ngôn gật đầu rồi tiễn Trình Hải An ra khỏi phòng.
Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mình
Đợi Trình Hải An đi khỏi, Tư Ngôn cầm kịch bản lên xem, nhìn tiêu đề trên trang bìa và tên người viết kịch bản, cô chau mày, đọc khẽ: “Em yêu, tình yêu không bao giờ là muộn!?” Cái tên này phải chăng hơi ấu trĩ? Người viết kịch bản tên là Sở Vân Thượng, không biết tại sao, Tư Ngôn cảm thấy quen quen, như thể đã nghe thấy ở đâu rồi.
Vì Tư Ngôn không có hứng thú với cái tiêu đề phim này nên quẳng nó sang một bên chẳng thèm đọc, sau đó đi tìm Kỳ Dục.
Cô vốn nghĩ chỉ cần mình không tham gia thì chuyện này coi như xong, nhưng không ngờ Kỷ Huyên lại mặt dày đến thế, mè nheo một lần không được thì hai lần, Tư Ngôn bị làm phiền quá mức, chỉ còn cách trốn anh ta.
Bộ phim Trượng kiếm thực sự đã quay vào giai đoạn cuối, một số cảnh quay của các diễn viên phụ đã kết thúc, chỉ còn cảnh quay của Kỳ Dục là nhiều nhất, cho nên một vài nhân vật chính vẫn còn ở lại phối hợp cùng anh, Tư Ngôn rất thích ngồi một bên xem Kỳ Dục hóa thân thành một kiếm khách giang hồ lạnh lùng, vung kiếm lên là có thể tiêu diệt vô số quân địch.
Tư Thiều thực sự có thkể kết thúc sớm phần quay của mình nhưng bà muốn ở bên Tư Ngôn nhiều hơn, không muốn về sớm cùng Chung Tấn Sở nên đã cố tình bảo đạo diễn đẩy cảnh quay của mình xuống cuối cùng, vì thế bà vẫn còn ở trường quay. Bà biết gần đây Kỷ Huyên hay làm phiền Tư Ngôn, Trình Hải An cũng đã nói với bà về việc đóng phim, nhưng bà cảm thấy việc này nên để Tư Ngôn quyết định, vì thế cũng không can dự vào.
Tư Thiều lắc đầu: “Không biết.”.
Tư Ngôn dẩu dẩu môi, nghĩ bụng cũng chẳng liên quan gì đến mình, bèn thu dọn đồ đạc để trở về khách sạn, không ngờ tiếng ríu ra ríu rít đó lại cách mình ngày càng gần, chưa kịp phản ứng thì người đó đã đứng ngay sau lưng cô, cô bị vỗ vỗ vào tay, sau đó nghe thấy giọng con gái khá quen: “Cô là Tư Ngôn phải không?”.
Tư Ngôn quay lại nhìn, đó là một cô gái còn rất trẻ, ăn vận màu sắc sặc sỡ, dặt một màu kẹo hồ lô, tóc dài tết đuôi sam, vì cô ta xuất hiện bất ngờ phía sau lưng, nên muốn chuộc lỗi bằng nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt tròn trĩnh của mình. Đôi mắt cô ta lúc này mở to, ánh lên đầy vẻ vui sướng mãn nguyện.
“Vâng, là tôi.” Tư Ngôn không hiểu