Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng

Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng

Tác giả: Real Vân Thượng

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.

gì, ngây ra gật gật đầu.
Không ngờ cô ta lại thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi dang tay ra ôm chầm lấy cô tôi: “Đúng là “Lục Vi” của tôi đây rồi, đúng là cô rồi!”.
Tư Ngôn thực sự không biết phải làm gì, cô nhìn sang bên thấy mọi người cũng ngỡ ngàng, bèn hỏi: “Xin hỏi cô là ai?”.
“Hử?” Cô ta đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô cười khì khì: “Kỷ Huyên không nói với cô về tôi à? Anh ấy thật là! Được rồi, để tôi tự giới thiệu vậy, tôi là Sở Vân Thượng, thật vui được làm quen với cô, Tư Ngôn.”. Nói xong cô ta giơ tay ra, làm như thể muốn bắt tay Tư Ngôn.
Tư Ngôn vẫn còn chưa định thần trở lại, nhưng động tác gì đã thích ứng trước, liền giơ tay ra, bắt tay Sở Vân Thượng sau đó rút tay về. Tại thời điểm này, một hình ảnh khác chợt xuất hiện trước mặt cô, dường như cô đã ý thức được người con gái đang đứng trước mặt mình là ai! Người viết kịch bản của bộ phim đó, còn nữa, mấy ngày trước, khi cô và Kỳ Dục đang ôm nhau ở cuối con hẻm, người con gái này suýt chút nữa đã xông vào!
Tư Ngôn trong lòng kinh khỉnh, thầm nghĩ thật là “hữu duyên năng tương ngộ”: “Cô quen Kỷ Huyên?”.
“Thì ra Kỷ Huyên không hề nói gì với cô? Ừm, nói đúng ra thì, tôi quen Kỷ Vân, anh trai của Kỷ Huyên, hì hì.” Cô ta ngượng ngùng sờ gáy.
Tư Ngôn nhớ lại giọng nói trầm thấp hôm đó, có lẽ đó chính là Kỷ Vân mà cô ta vừa nói, cô không biết Kỷ Huyên còn có anh trai. “Xin hỏi, cô đến đây là để…”.
Sở Vân Thượng không hề tỏ ra khách sáo, tính cách giống hệt Tư Ngôn, cô ta kéo Tư Ngôn xuống ngồi bên cạnh, cười hi hi nói: “Chính là vì bộ phim đó, cô biết tôi là người viết kịch bản rồi đúng không? Đến để xin cô đóng vai nữ chính thôi.”.
“Tôi không phải là diễn viên.” Tư Ngôn từ chối., “Diễn viên nhiều như vậy, chắc chắn cô sẽ tìm được người phù hợp, tôi chỉ là một nhà tạo mẫu trang điểm, sao có thể đóng phim được.”
“Nhà tạo mẫu trang điểm thì sao chứ? Tôi cảm thấy cô rất giống Lục Vi. À, Lục Vi là nhân vật nữ chính trong phim.” Sở Vân Thượng mím mím môi, thần thái hơi giống Tư Ngôn,. “Vậy như này được không, cô cứ xem kịch bản trước đi, nếu xem rồi mà vẫn không thích thì tôi cũng không làm khó cô nữa.”
Kỷ Huyên và Kỷ Vân cùng lúc đi đến, Kỷ Huyên bước lại gần Tư Ngôn, còn Kỷ Vân thì tiến đến phía sau Sở Vân Thượng, dang tay ra ôm cô ấy vào lòng, tư thế chiếm hữu rất công khai. “Về nhà chứ?” Anh ta thấp giọng nói.
Sở Vân Thượng vui vẻ gật đầu: “Về nhà thôi.”, Ssau đó quay sang Tư Ngôn cười:, “Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, tạm biệt!”.
Kỷ Vân lịch sự gật đầu chào Tư Ngôn, lại quay sang liếc Kỷ Huyên một cái rồi mới ôm Sở Vân Thượng rời đi.
Đợi hai người kia đi khỏi, Tư Ngôn lập tức đá vào chân Kỷ Huyên một cái không thương tiếc: “Đều do anh lắm chuyện!”.
Kỷ Huyên kêu lên một tiếng, nói: “Không phải tôi nghĩ cho tương lai của cô sao?”.
Tư Ngôn đang định nói gì đó thì nhìn thấy Kỳ Dục từ xa mặt đã hầm hầm, trong lòng lo sợ, không dám đôi co với Kỷ Huyên thêm nữa, bèn vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc bỏ đi.
Kỳ Dục thấy cô đi theo thì quay người tiến về phía khách sạn, Tư Ngôn cũng không đi sát gần anh quá, luôn cố tình cách anh một quãng không xa lắm, cho đến tận khi vào trong thang máy.
Trong thang máy không có ai, khi mới bước vào, Kỳ Dục chỉ lặng lẽ đứng bên cửa, sau đó mới hỏi một câu: “Cô gái lúc nãy đến tìm em có việc gì?”.
“Không có gì, là chuyện phim ảnh thôi.” Về chuyện này, Tư Ngôn cũng đã kể cho Kỳ Dục nghe, anh cũng tán đồng chuyện cô không nhận vai, tuy nhiên anh có tâm ý khác, anh không muốn Tư Ngôn xuất đầu lộ diện, muốn bảo vệ cô dưới vòng tay của mình.
“Thế rồi sao? Người đó là ai?”
“Là người viết kịch bản, nhưng hình như là người quen của Kỷ Huyên.”
“Em đồng ý rồi à?” Kỳ Dục nói giọng lạnh nhạt, nghe không ra anh đang nghĩ gì.
“Không có không có.” Tư Ngôn vội vàng xua tay, “Em chỉ đồng ý sẽ xem kịch bản thôi.”.
Kỳ Dục gật gật đầu, sau đó quay sang liếc nhìn Tư Ngôn đang bĩu bĩu môi, liền đưa tay ra ấn môi cô xuống và nói: “Anh không muốn em nhận vai.”.
Tư Ngôn tươi cười kéo lấy tay anh, lúc này mới dám ôm lấy cánh tay anh, để mình nằm trọn trong lòng anh: “Được rồi, em biết rồi”. Buổi tối Kỳ Dục có cảnh quay, anh lại không muốn Tư Ngôn đi cùng, cho nên Tư Ngôn chẳng có việc gì chỉ có thể nằm trong phòng xem ti vi, nhưng cầm điều khiển chuyển hết kênh này đến kênh khác cô cũng vẫn chưa chọn được chương trình nào mình thích, cô chán nản quăng điều khiển sang một bên, đang định đứng dậy đi tắm đột nhiên lại trông nhìn thấy tập kịch bản bị cô vứt vào góc ghế sô fa. Bất chợt có chút tò mò, sau khi do dự một lúc cô cầm lấy kịch bản tìm một tư thế ngồi thoải mái trên ghế sô fa bắt đầu đọc. Thực sự cô rất muốn biết người giống như Sở Vân Thượng sẽ viết kịch bản như thế nào, lại là một kịch bản có cái tên hơi chút trẻ con. Tư Ngôn không nghĩ mình lại đọc một cách say sưa đến quên cả thời gian, tới khi đọc đến trang cuối cùng, cô mới sờ sờ lên mặt, đôi mắt đã sưng lên, thở một cái, cô không biết làm thế nào để định nghĩa được câu chuyện này, quả là có chút ám ảnh khó phai. Vì đây