Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
ẳng mấy thích thú, nhìn bộ dạng chẳng có gì gọi là hiện tượng của mấy bà đẻ lâu ngày không gần chồng. Từ ngày lấy nhau cho đến nay, người đàn bà này chưa một lần tỏ ra phối hợp ăn ý với chồng, rất ít khi có hưng phấn. Trước đây, Triệu Chấn Đào thường coi nhẹ sự thật đó, nhưng nay điều đó lại làm hắn lo sợ.
Thuấn Nhân không hiểu hắn uống nhầm thuốc gì mà đêm mào cũng đòi hỏi, với độ tuổi của hắn hiện tại ngày nào cũng làm chuyện ấy thật không có lợi chút nào. Thuấn Nhân khuyên hắn đừng nên hành hạ bản thân như vậy, hắn tức điên lên.
“Sao cô nhắm mắt lại mà không nhìn tôi?” Triệu Chấn Đào hỏi: “Có phải đang nghĩ tới thằng khốn đó không? Có phải nó làm cô thấy thích hơn tôi không? Nó còn trẻ, mạnh mẽ hơn tôi phải không?”
Những câu vặn hỏi kiểu như thế khiên Thuấn Nhân rất khó chịu, cô bị người đàn ông này dày vò tới mức không thể chịu được nữa, cuối cùng cũng phản kháng lại. Cô đẩy Triệu Chấn Đào đang nằm trên người ra, hét lên: “Anh thật vô vị hết mức! Tôi với anh mỗi người một phòng!”
Triệu Chấn Đào tưởng như trời sắp sập xuống. Là vợ mà lại dám nói không muốn ngủ với chồng, đến một người phụ nữ truyền thống như Thuấn Nhân lại nói với giọng đó, còn hi vọng gì ở đàn bà nữa đây?
Hắn lao tới, tóm lấy Thuấn Nhân đang ôm chiếc gối đi ra ngoài, đẩy cô lên giường. Cởi chiếc váy ngủ của cô ra, rồi nằm đè lên người cô.
Thuấn Nhân quay mặt về một bên, mắt mở to ra nhìn bên ngoài cửa sổ. Rèm cửa kéo kín, ở đó không thấy được bầu trời cao đầy sao, cô ước gì mình có thể bay qua chiếc rèm cửa kia đến một nơi xa xôi, cho dù phải gặm nhấm sự cô đơn, cũng không muốn quay về chốn này.
Nhan Nhan đã được một trăm ngày.
Thuấn Nhân dùng sổ tiết kiệm mua bộ mỹ phẩm dưỡng da của Pháp, mang đến bệnh viện cảm ơn Trịnh Học Mẫn.
Trịnh Học Mẫn bế đứa bé trên tay đùa một lúc, nói: “Bé con này nghiêm nghị nhỉ, sao không cười thế?”
Thuấn Nhân nói: “Cháu cũng chưa thấy nó cười lần nào, có lẽ còn nhỏ quá, một thời gian nữa nó mới biết cười phải không cô?”
“Không phải thế đâu, có đứa bốn mươi ngày đã cười rồi đấy.” Trịnh Học Mẫn im lặng một lúc rồi nói: “Cháu đã đến thăm Tử Chấn chưa?”
Tim Thuấn Nhân đập loạn lên. Nhớ ra từ khi xuất viện đến nay, Tử Chấn không nhắn tin cho mình, Nhan Nhan đầy tháng cũng không thấy nhắn, việc này không giống với tính cách của anh ấy.
Trịnh Học Mẫn nói giọng trách móc: “Cháu đến giờ vẫn chưa liên lạc với nó sao?”
Thuấn Nhân không nói được câu nào, hơi thở gấp gáp.
Trịnh Học Mẫn nói: “Hôm đưa nó đến bệnh viện, nó sốt bốn mươi độ. Dựa vào mức độ nhiễm trùng mô mềm thì thấy nó sốt nhiều ngày rồi, những ngày nó chăm cháu ở bệnh viện mà cháu không phát hiện ra à?”
Thuấn Nhân sửng sốt: “Anh ấy thế nào rồi, bây giờ anh ấy đang ở đâu hả cô?”
Trịnh Học Mẫn nói: “Cháu đến chỗ thầy Phùng Dư tìm cậu ta đi.”
Ngoài chiếc piano cũ kỹ để ở góc phòng ra, cách bố trí, bày biện của nhà thầy Phùng không có chút gì mang tính nghệ thuật. Quan sát kỹ thì thấy trên giá sách toàn là sách lý luận và tranh ảnh có liên quan đến múa ba lê, dưới ngăn tủ kê ti vi chất đầy đĩa VCD về múa. Trên tường phòng khách treo một bức ảnh lớn, chụp một cảnh trong vở kịch múa ba lê, sân khấu được đèn chiếu vào tạo thành một màu xanh biển, ghi lại thời khắc một cậu thiếu niên mặc quần áo trắng đang bay lượn như chim hải âu, khuôn mặt cậu bị tay áo che khuất, nhưng hình dáng cơ thể ấy thì không thể nào nhầm lẫn được.
Thuấn Nhân đứng rất lâu ở cửa phòng ngủ, chần chừ không dám mở cửa. Phùng Dư kể cho Thuấn Nhân một câu chuyện khá dài, trong đó có mối quan hệ giữa cha con Tử Chấn, cô chỉ nhớ một câu trong số đó: “Hai mươi năm nữa trường múa cũng không thể xuất hiện một hoàng tử múa cổ điển nữa, hết rồi.”
Nhan Nhan “a”, “o” trong vòng tay mẹ, tiếng của em bé nghe không rõ nhưng thật ngọt ngào.
Thuấn Nhân gõ hai tiếng vào cánh cửa, rồi đẩy cánh cửa bước vào.
Tử Chấn đang tựa lưng vào thành giường đọc sách, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên nhìn. Tử Chấn rất ngạc nhiên nhưng rồi cũng nở ngay một nụ cười, đặt sách xuống, hai tay đưa ra, nói: “Đưa anh bế cháu chút nào.”
Thuấn Nhân đưa Nhan Nhan cho Tử Chấn. Tử Chấn vòng một tay ra sau đỡ lấy mông Nhan Nhan, một tay hơi cong lên một chút đỡ lấy lưng và cổ cô bé, nét mặt như đang trêu chọc đứa bé.
Thuấn Nhân nói: “Bế trẻ con thành thạo quá nhỉ? Ai dạy anh thế?”
“Bế thế này nó sẽ dễ chịu, cho nên anh bế thôi.” Tử Chấn ngắm khuôn mặt bé xíu của Nhan Nhan, cô bé khua khua tay động vào mũi Tử Chấn, Tử Chấn nói: “Cười dễ thương quá.”
Thuấn Nhân sững sờ, quả nhiên Nhan Nhan đang nhếnh đôi môi xinh xắn cười, đôi mắt sáng long lanh nhìn Tử Chấn, mừng vui khôn siết. Chiếc miệng nhỏ không ngừng kêu lên.
Nước mắt Thuấn Nhân chực trào ra, khó khăn lắm mới kiềm chế được. Thuấn Nhân hỏi: “Sau này anh định làm gì?”
Tử Chấn nói: “Cuộc đời của một diễn viên múa rất ngắn, anh chỉ là đổi nghề sớm một chút thôi, em đừng có quan trọng hóa vấn đề.”
“Thế sau này anh muốn làm gì?”
”Bạn của thầy Phùng làm về điện ảnh, chắc anh qua xin làm việc