Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.

Số lần phẫu thuật cột sống càng nhiều, bệnh sẽ càng nặng, nếu để xảy ra lần nữa, có khả năng cậu ấy sẽ bị liệt, còn kết quả lần này thế nào, phải chờ hồi phục mới biết được.”
An An nhìn cô gái chạy từ xa tới, tóc không dài lắm, không ép, không nhuộm, đôi mắt đen như có mưa. Sự tồn tại của cô làm tan biến cái se lạnh của tiết trời đầu đông.
Cô chạy đến trước mặt An An, nước mắt giàn giụa mà vẫn nở nụ cười, hỏi: “Là An An phải không? Tử Chấn đâu?”
An An giơ tay ra chỉ phòng bệnh, cô gái cảm ơn, rồi chạy đi, đến cửa, lấy lại nhịp thở, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Thuấn Nhân lặng lẽ ngồi đầu giường bệnh, có lẽ rất lâu, cũng có thể chỉ một giây. Thời gian là thước đo cảm xúc, nếu cảm xúc dừng lại, thời gian sẽ không còn tồn tại.
Tử Chấn mở mắt, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Thuấn Nhân. Thuấn Nhân hơi nghiêng đầu, như thể đang ngắm nhìn Tử Chấn kỹ hơn.
Anh cố đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Thuấn Nhân đang để trên đầu gối, kéo lại, để trên má mình. Thuấn Nhân không động đậy, ngón tay Tử Chấn đan vào ngón tay Thuấn Nhân. Cô nắm tay anh thật chặt.
Tử Chấn nhìn Thuấn Nhân, cất giọng nhỏ nhẹ: “Thuấn Nhân, em cho anh cuộc đời em nhé!”
Thuấn Nhân nở nụ cười, nói: “Một đời ít quá”, rồi cô nhìn Tử Chấn: “Tiểu Thạch Tử, đời đời kiếp kiếp sau nữa nhé?”
Trong mắt Tử Chấn ánh lên niềm hạnh phúc. Thuấn Nhân cúi xuống, áp đầu vào vai Tử Chấn, nhẹ nhàng dựa vào đó, không nói một lời.
Mẹ con Triệu Chấn Đào ngồi ở phòng khách, ngoài tiếng kim đồng hồ chuyển động, căn phòng im lặng đến nỗi tiếng côn trùng bay qua cũng có thể nghe được.
Ba giờ sáng, Thuấn Nhân nhận cuộc điện thoại, mặt thất thần xông ra khỏi cửa. Giờ đã bảy giờ sang, vẫn không thấy bóng dáng đâu, thậm chí không gọi lấy một cuộc điện thoại. Nhan Nhan vẫn ngủ say, nhưng cũng sắp tỉnh, Thuấn Nhân không thể nào không biết điều đó.
Lấy nhau đã hai năm, đây là lần đầu tiên cô bỏ đi qua đêm, hơn nữa không nói lý do.
Bà Triệu phát hiện thần sắc con trai rất kỳ lạ, có thể nói là đang rất tức giận, bởi vậy bà ta không nói gì hết, bà ta lo sợ lỡ mình nói sai điều gì, Triệu Chấn Đào phản ứng thế nào, có trời mới biết được.
Nhưng ngồi mãi thế này không phải là giải pháp hay, bà Triệu cầm điện thoại bàn lên gọi. Triệu Chấn Đào nhảy lên như bị kim châm, giọng hằn học hét: “Không được gọi!”
Bà Triệu giật bắn mình, Triệu Chấn Đào lại nói, giọng như an ủi: “Cô ta sẽ về, không phải gọi. Cô ta sẽ về, sẽ về…”






Thành thật là dối trá
Con người sống ở đời, cái cần nhất là thái độ sống ở đời và một tâm hồn thanh thản. Thanh thản ở đây là giống như bộ phận khí quản trong cơ thể, khi cơ thể khỏe mạnh thì không nhận thấy được sự tồn tại của nó, nhưng một khi có bệnh thì ngày đêm đau khổ, đứng ngồi không yên.
Thuấn Nhân là một người vợ, lúc bình thường người ta không cảm thấy sự tồn tại của cô. Bất kể chồng về muộn mấy, cô vẫn đợi để mở cửa, không bao giờ để chồng lo lắng việc nhà, người già, trẻ nhỏ trong nhà không cần chồng chăm sóc, cũng chưa từng ngửa tay xin tiền. Bất kể khi nào, lúc trang điểm hay không trang điểm, gương mặt đều rạng rỡ, toát lên vẻ thánh thiện. Cô không nói những lời lẽ chua ngoa, thậm chí không giận ai bao giờ…
Nhưng giờ đây, Thuấn Nhân hiền thục, đảm đang không còn nữa. Triệu Chấn Đào phát hiện ra cuộc sống gia đình bị đảo lộn, buổi tối về nhà quên không mang chìa khóa, phải bấm chuông rất lâu bà Triệu mới lầm bầm ra mở cửa. Đồ đạc trong nhà lộn xộn, bà Triệu suốt ngày bận rộn dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, có điều, lau mãi cũng không sạch. Mặt mũi Nhan Nhan thì bẩn thỉu như đứa ăn mày, Tiểu Bác tan học còn la cà không chịu về nhà ngay. Còn Thuấn Nhân cả ngày không thấy bóng dáng đâu.
Sau khi kết thúc công việc ở tòa soạn, Thuấn Nhân lại vội vội vàng vàng về nhà, chui vào bếp chuẩn bị bữa tối, nấu xong lại cho một phần thức ăn vào hộp giữ nhiệt, còn lại đậy trên bàn phần người ở nhà. Bà Triệu mắng Thuấn Nhân không trông con, Thuấn Nhân liền ôm lấy đứa bé, xách hộp cơm đi ra cửa.
“Bố!” Nhan Nhan vẫn cứng đầu không chịu nói theo. “Bố! Bố! Bố!”
Tử Chấn bế Nhan Nhan đặt trên đầu gối mình, hai người mặt đối mặt, anh cười nói với Nhan Nhan: “Sao con lại khéo nói thế nhỉ?”
Thuấn Nhân nói: “Anh đừng có mơ đi, lời Nhan Nhan nói mà anh cũng coi là thật à? Anh mà ra đường người ta lại tưởng anh là học sinh, lớn thế này rồi mà cứ như trẻ con, làm bố thế nào được.”
Tử Chấn nói: “Em hay đến đây, Triệu Chấn Đào sẽ không vui đâu, đừng có vì anh mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Lần sau đừng đến nữa, anh không sao đâu.”
“Không sao là không sao thế nào, gầy như con khỉ rồi đấy.”
“Từ nhỏ tới giờ, anh ăn mãi có béo được đâu.”
“Từ nhỏ tới giờ, anh có cái gì để ăn đâu.” Thuấn Nhân cắt một miếng táo nhỏ bỏ vào miệng Tử Chấn: “Sau này mỗi ngày ăn năm bữa, nhất định phải làm cho anh mập lên mới được!”
Tử Chấn bỏ miếng táo vào trong miệng, suy nghĩ một lát, dường như trong lòng đã quyết một điều gì đó: “Hôn nhân mà không hạnh phúc dù sao cũ