XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

háng nghị.
“Đừng làm ồn, đang lái xe!” Anh ấy đẩy tôi ra, nhếch mép lên càng cao, trong mắt lộ ra một chút xảo quyệt.
“Đó là ở đâu?” Không lẽ đẻ tôi sống cùng anh ấy trong khách sạn, đó có thể gọi là nhà sao?
“Đi rồi sẽ biết thôi.”
Đến căn phòng nhỏ của tôi, anh ấy ngồi xuống so­fa, cười nói với tôi: “Thu dọn đồ đi.”
“Anh điên rồi.” Tôi ngẩn người ngồi đó, không chịu nhúc nhích.
“Em mau thu dọn đi, một lát còn phải đi chợ.” Anh ấy trừng mắt nhìn tôi, sao tôi lại cảm thấy anh ấy giống như đang đùa giỡn với con cún vậy? Còn có thời gian đi chợ?
Nhìn thấy tôi không động đậy, anh ấy tự đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lôi hết ra đặt lên gường, sau đó hai tay túm lại, quay người đi ra ngoài cửa.
“Mộng Hàn, anh làm gì vậy?” Tôi đuổi theo ra, anh lại sờ vào chìa khóa, thành thục mở cửa căn nhà hai phòng đối diện.
Hả?
Đi theo anh, tôi cũng đi vào, trong nhà thu dọn sạch sẽ, đồ dùng đẹp đẽ, phong cách nội thất đơn giản thời thượng, giống như căn phòng mới của cô dâu vậy.






Đã từng bao lần rồi, tôi nằm mơ thấy một căn nhà hai phòng như vậy là ngôi nhà chung của tôi và anh. Ngôi nhà quá xa hoa mà anh cho tôi trước đây không thể khiến tôi có một chút cảm giác thuộc về nào cả, tất cả những trang trí nơi đây đều rất phù hợp với tâm ý của tôi. Tuy đây vẫn là căn nhà đi thuê, song tôi thật sự rất thích.
“Mau thu dọn, buổi trưa chúng ta ăn cơm ở nhà!” Anh bỏ quần áo trong tay đặt lên ghế so­fa, quay người lại đi ra bên ngoài.
“Anh đừng đi!” Tôi lao đến kéo cánh tay anh, dẩu môi nhìn anh, “Anh sớm đã có âm mưu!” Bảo sao, trước đây, sau buổi sáng ra khỏi nhà tôi, thay quần áo lại tiện như vậy. Trước đây nghe người ta nói thỏ khôn phải đào ba hang, xem ra quả nhiên không sai.
Anh ấy nhìn trong ánh mắt có ý cười tôi, giơ tay ra vuốt mặt tôi, áp mặt vào tôi, “Em cho rằng anh sẽ nhìn em dọn đi khỏi căn nhà của anh sao? Dù cho em không bằng lòng sống ở chỗ anh, vậy thì chỉ có thể là anh chuyển tới sống cùng em thôi. Bây giờ hai người chúng ta thu cả một tầng nhà, quá lãng phí rồi, căn hộ này hơi rộng một chút, cho nên chỉ có thể trả lại căn hộ của em thôi. Ngày hôm nay tôi đã chờ đợi bao lâu rồi! Trước đây tôi cũng thuê nhà sống, không biết từ lúc nào, tôi sợ về nhà. Về nhà, trước mắt, trong mơ đều là bóng dáng anh đang thu dọn phòng, bận rộn trong bếp, tôi nghĩ hết các cách, cũng không thể gạt đi hình bóng của anh ấy. Lúc một mình tôi đều bật hết đèn lên, song chỗ càng sáng cũng luôn thấy bóng dáng của anh.” Anh ấy ôm tôi từ đằng sau, “Đồng Đồng, chúng ta không dễ gì lại về với nhau, đừng xa anh nữa nhé!”
Người đàn ông kiên cường cứng rắn này, lúc này đây bỗng nhiên lại yếu đuối như một đứa trẻ vậy.
Cuối cùng tôi nhìn thấy Uông Tường và Lâm Uyển Uyển tay trong tay, cô Lâm đó ngượng ngùng cúi đầu, dựa vào Uông Tường vẻ hời hợt.
Uông Tường dường như do dự một lát, cuối cùng cũng ôm chặt cô ấy vào lòng, một tay vỗ nhẹ sau lưng cô ấy, hình như đang an ủi cô ấy điều gì.
Tôi đột nhiên nóng lên, bước chân không kiểm soát nổi đi về phía hai người họ.
“Uông Tường!”
Nghe thấy giọng nói của tôi, rõ ràng Uông Tường bị giật nẩy mình, vội vàng buông tay đang ôm Uyển Uyển ra, sau đó không tin nổi, quay đầu lại nhìn tôi, “Đồng Đồng, sao cô lại ở đây?”
Tôi nhìn hai người trước mặt mình, Uyển Uyển dường như dáng vẻ rất sợ tôi, như con thỏ sợ hãi nép sau lưng Uông Tường.
“Tôi sống ở tiểu khu này, đương nhiên là về nhà. Tôi lại muốn hỏi xem tại sao anh lại xuất hiện ở đây. Đồng chí Uông Tường, có phải anh thấy Hân Hân đúng là rất dễ ức hiếp, rất dễ lừa đúng không, hay là thấy cả đời này cô ấy không gả cho ai khác ngoài anh?”
Tôi không mắng người đàn bà kia, tôi chỉ nói Uông Tường, “Tôi chỉ có một người bạn tốt là Hân Hân, tuyệt đối không thể trừng mắt nhìn anh ức hiếp cô ấy. Uông Tường, nếu anh không yêu Hân Hân nữa, thì đừng lừa gạt cô ấy nữa, cô ấy cùng anh mười mấy năm nay, anh tốt xấu gì cũng hãy nói một câu thật lòng với cô ấy chứ.” Nói rồi tôi quay đầu đi.
Ngồi trên chiếc ghế băng dưới nhà hồi lâu, tâm trạng tôi vẫn không thể bình tĩnh lại được.
Lúc định thần lại, tôi dường như cho rằng mình hoa mắt rồi. Lâm Uyển Uyển và Trần Thế Mỹ đó một người đi trước người đi sau đứng ngay trước mặt tôi, vẻ mặt còn ngạc nhiên hơn tôi.
“Hai người đi theo tôi làm gì?” Tôi ngơ ngác nhìn họ, lẽ nào đến giải thích với tôi?
Đợi hồi lâu mới thấy giọng nói sợ sệt của Uyển Uyển, “Tôi sống ở trong căn hộ này…”
“Cô sống ở đây?” Vậy chẳng phải sau này thường xuyên thấy cô ta? Ha ha, vậy thì cũng không có gì là không tốt, e là Uông Tường không còn cơ hội nói dối trước mặt tôi nữa.
Vẻ mặt Uông Tường sững sờ, đi đến bên cạnh tôi, “Uyển Uyển hôm nay mới dọn tới, tôi chỉ giúp cô ấy dọn nhà, chuyện vừa rồi, cô đừng nói cho Hân Hân.”
Sau khi Uông Tường đi, Lâm Uyển Uyển và tôi một trước một sau lên lầu, tôi không ngờ, chủ nhân mới của căn hộ trước kia tôi thuê lại là cô Lâm Uyển Uyển này.
Mộng Hàn nói hôm nay phải muộn