Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.

.”
“Lúc đó tôi thật sự muốn nằm đó không dậy nữa, muốn Uông Tường đi qua tôi. Nhưng tôi ngồi hai tiếng đồng hồ, tôi biết không thể có người tới... Tôi khuyên bản thân, có lẽ người đàn bà đó là khách hàng, là lãnh đạo. Song đáng chết gì mà sau 12 giờ đêm vẫn còn liên lạc chứ? Chẳng nhẽ nửa đêm anh ấy đi vệ sinh cũng cầm di động sao? Tôi tin tưởng anh ấy thế... Chúng tôi đã sắp kết hôn rồi...” Hân Hân túm tóc mình thật chặt, lại dùng móng tay tự cấu cánh tay mình, vài vết máu chảy trên làn da trắng mịn của cô ấy trông thật gai mắt.
“Hân Hân, cậu đừng như vậy... tôi đau lòng...” Nghĩ một lát Uông Tường đi lên, tôi muốn tát anh ấy hai cái bạt tai thật mạnh, anh ấy không phải con người, hắn là đồ khốn! Lương tâm anh ấy bị chó ăn rồi!
Tiếng khóc nghẹn ngào... “Bây giờ công ty Hiếu Thiên đang cắt giảm nhân viên quy mô lớn, lần này đi làng du lịch Thiên Nga trắng họp, trong lòng tôi giống như mọc cỏ vậy, biết không thể xin nghỉ, song tôi thật sự không đợi nổi, tôi lén về, ai ngờ... Vừa vào phòng đã nhìn thấy Uông Tường hốt hoảng chạy ra. Tôi lao vào vừa nhìn, đã thấy người đàn bà đó nằm trên giường tôi, đắp chăn của chúng tôi...”
“Hân Hân, Uyển Uyển thất tình là vì có người thứ ba chen vào, cô ấy đã đủ đáng thương rồi, mà cô ấy biết anh và em sắp kết hôn rồi, còn chúc phúc cho chúng ta. Em đừng có gây chuyện nữa được không, chúng ta đều là vợ chồng lâu năm rồi, giày vò nhau vậy, có cần thiết không?” Ngữ khí của Uông Tường giảm mạnh đi, những lời nói ra càng đáng thương.
Thẩm Hân Hân không gây chuyện nữa, ánh mắt đột nhiên vô hồn, giống như đang cố gắng nhận ra người đàn ông trước mặt cô ấy có phải là Uông Tường mà cô ấy quen mười mấy năm nay.
“Uyển Uyển chỉ là một cô gái đáng thương, hôm nay anh đón cô ấy về nhà là không đúng, lần sau anh sẽ không vậy nữa, nhưng xin em có chút đồng cảm...”
“Anh cút đi... cút ngay đi...” Mặt Thẩm Hân Hân tái mét, toàn thân cứ run rẩy. Uông Tường cũng đứng dậy tức giận, “Thẩm Hân Hân, cô làm gì vậy?”
“Tôi làm gì à? Tôi không muốn kết hôn với anh, tôi muốn chia tay, anh đi tìm Uyển Uyển của anh đi, cô ta đáng thương, tôi đáng ghét, cô ta là thục nữ, còn tôi là người đàn bà chanh chua! Anh đi chăm sóc cô ta đi, anh đi mà xót thương cô ta đi, tôi không lấy anh nữa, tôi không cần ai thương hại...”
“Hân Hân!” Tôi lao tới ôm chặt cô ấy vào lòng, “Tôi đau lòng... Tôi đau lòng...” Tình cảm mười mấy năm chẳng lẽ cuối cùng đổi lại sự tuyệt vọng sâu thẳm vậy?
Uông Tường cảm thấy hôn nhân đối với phụ nữ là gì, là bố thí sao? Tinh thần lạc lối rồi còn có thể ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng?
Nếu Mộng Hàn có một ngày đối với tôi như vậy, tôi nhất định sẽ vạch rõ giới hạn với anh ấy, mãi mãi không đi lại.
“Thẩm Hân Hân, em lý trí một chút đi được không?”
“Uông Tường, anh có thể bớt nói đi được không?”
Anh ta nhìn chúng tôi, trong ánh mắt đầy sự mệt mỏi, ném phần đầu lọc điếu thuốc xuống đất, rồi dùng chân giẫm mạnh lên. Song anh ta vẫn đi tới, kéo Hân Hân đứng dậy trong tay tôi, “Hân Hân, anh sai rồi... em đừng gây chuyện nữa...”
Thẩm Hân Hân tức giận đẩy anh ấy ra, nước mắt giàn giụa, “Tôi đúng là muốn gây chuyện, anh thấy ai tốt thì đi tìm đi, anh cút đi.” Nói rồi cô ấy giống như phát điên đẩy Uông Tường ra trước cửa, mở cửa ra, rồi cố hết sức đẩy anh ta ra ngoài.
“Thẩm Hân Hân!” Khẩu khí của Uông Tường càng khiến cô ấy tức giận, cô ấy giống như một con thú điên, dùng hết sức đẩy người đàn ông này ra, ầm một tiếng, đóng cửa lại.
Uông Tường không ngừng đập cửa ở bên ngoài, giống như cho bõ tức vậy, Hân Hân khóa trái trong lại, lao về phía cửa hét lớn: “Anh đi đi, đi mà tìm Uyển Uyển của anh đi, anh không đi không chừng cô ấy khóc chết mất, tự sát rồi...”
Gióng nói của Uông Tường vẫn còn như là cầu xin cô ấy mở cửa, lúc này đột nhiên nói: “Thẩm Hân Hân, em nói anh là được rồi, sao phải rủa Uyển Uyển?”
“Anh đi đi! Đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa...”
Không bao lâu sau, bên ngoài yên tĩnh lại.
Hân Hân giống như bị hút hết sinh khí, ngã vật xuống so­fa.
“Hân Hân, hai người trước tiên nên bình tĩnh lại cũng tốt.” Tôi đột nhiên có chút hối hận, hối hận đã không ngăn Hân Hân đuổi Uông Tường đi, tôi biết, Uông Tường đi rồi, cô ấy càng khó chịu.
Quả nhiên, Thẩm Hân Hân đứng mạnh dậy, lại ra mở cửa, lao ra bên ngoài hành lang trống không, khóc thét lên.
Tôi biết đêm nay không thể để Hân Hân một mình. Tôi vừa khuyên cô ấy, vừa kéo cô ấy vào nhà, thay ga gường cho cô ấy, để cô ấy nằm xuống, lấy nước giặt khăn lau mặt, lau tay cho cô ấy, ở bên cạnh dỗ dành cô ấy.
Con người Thẩm Hân Hân cả ngày cười hi hi, ríu ra ríu rít giống như đã bị Uông Tường giết chết trong một đêm.
Đợi lúc Hân Hân ngủ thiếp đi, nhìn lên đồng hồ trên gường đã hơn 4 giờ sáng.
Chạy ra phòng khách, móc di động trong túi xách ra. Hiện lên hai cuộc gọi nhỡ của Mộng Hàn. Gọi lại, lúc đầu bên kia vang lên giọng nói của anh ấy, trong lòng tôi mới yên tâm, “Hôm nay, em phải ở lại với Hân Hân, anh về một mình đi, trên đường đi cẩn thận nhé!”
“Được!” Giọng n