Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2165 lượt.
ói của anh ấy rất mơ hồ, tôi nghĩ chắc là anh ấy cũng mệt rồi.
“Người đàn ông đã sắp xếp ổn thỏa cho cô ấy rồi chứ? Anh có thấy Uông Tường không?” Tôi hạ thấp giọng, không nhịn nổi lại hỏi một câu.
Giọng nói anh ấy rất nhỏ, “Sắp xếp ổn thỏa rồi, không thấy Uông Tường.”
“Ừa!” Nghe ra sự buồn tẻ của anh ấy, muốn cúp máy, lại thấy đột nhiên nghe anh ấy gọi tên tôi.
“Sao vậy?”
“Không có gì, sau này đừng quan tâm đến chuyện người khác nữa, chúng ta... cũng tự có nhiều chuyện phải làm...”
Sáng sớm ngày hôm sau lúc Hân Hân mở mắt đã là gần 7 giờ rồi, hầu như tôi trắng đêm không chợt mắt, toàn thân tê mỏi, nấu cháo cho cô ấy, vứt chăn và ga hôm qua cô gái đó đắp vào trong máy giặt.
“Hân Hân, hôm nay cậu có đi làm không?”
“Không đi!” Cô ấy mắt nhìn chăm chăm đờ đẫn vào bức ảnh Uông Tường và cô ấy ở đầu gường, hồi lâu lại nói với tôi, “Tôi muốn về nhà sống vài ngày, một lát sẽ đi!”
“Hân Hân, tôi thấy cậu nên nói chuyện với Uông Tường, hôm qua, hai người đều quá kích động.” Mới một đêm mà Hân Hân dường như đã không còn ra thần người nữa.
“Tôi không ở lại đây, tôi sợ anh ta không đến tìm tôi, tôi sợ hận anh ta đến chết trong sự chờ đợi.” Nói rồi, dáng vẻ cô ấy lại như muốn khóc.
“Tôi tiễn cậu nhé!” Trên thế giới này điều bất lực nhất, chính là chờ đợi một người, rõ ràng biết không đợi được nhưng lại vẫn cứ tiếp tục đợi, cảm giác này không ai hiểu hơn tôi.
“Không cần đâu, tôi không mang theo đồ, cậu đi trước đi, sau khi tôi về tới nhà thì gọi cho cậu, tôi còn muốn ngủ thêm một lát nữa.”
Lúc đi xuống lầu, từ xa đã nhìn thấy xe Mộng Hàn đứng ở đó, gần như tôi không dám tin vào mắt mình.
Anh ấy sao vẫn ở đây?
Vào trong xe, bên trong mở điều hòa, khuôn mặt anh ấy mệt mỏi, tay đặt lên tay trái nhìn tôi. Môi không biết có phải vì gió điều hòa không mà khô không còn mềm mại nữa.
“Em sao giờ mới xuống?” Nói rồi anh ấy bắt đầu khởi động xe, dường như một khắc cũng không muốn nán lại.
“Anh chờ ở đây cả đêm à?”
“Không yên tâm về em, thì cứ đợi vậy.”
“Đến thẳng công ty nhé?” Tôi nhìn đồng hồ, lúc này chỉ có đi thẳng tới công ty mới không bị muộn.
“Đi về!” Sắc mặt anh ấy lạnh lùng, quay đầu nhìn tôi nói, “Từ hôm nay em dọn về ở cùng anh.”
Tôi có chút không hiểu, “Tại sao muốn em dọn đến sống chỗ anh, sống thử à?”
Tai tôi bị anh ấy véo nhẹ một cái, “Sống thử? Em thấy chúng ta còn cần sống thử cái gì hả?” Vẩy tay anh ấy ra, xoa xoa cái tai đáng thương, “Hừ, bây giờ là thời đại năm năm, chúng t ađều đã chia tay ba năm rồi, ai biết anh có thêm bao nhiêu tật xấu. Huống chi vài năm nay nhỡ đâu có hồng nhan tri kỷ nào anh còn vương vấn mà em không biết, dù sao cũng cần thời gian để em quan sát... Mộng Hàn, cẩn thận!”
Ngã tư trước mặt đột nhiên hiện ra một ông lão đi xe đạp, Mộng Hàn trở tay không kịp, lái sang phải một vòng, khiến tôi bị lảo đảo.
Ông lão đó đúng là trắng trợn, rõ ràng không tuân thủ luật lệ giao thông, còn trừng mắt nhìn chúng tôi, ra hiệu, tuy không nghe thấy ông ta nói gì, xong nhìn vẻ mặt cũng biết nhất định là đang chửi người ta.
“Thật đúng là không biết trong đầu óc em nghĩ gì!” Mộng Hàn tức lên.
Tôi chớp chớp mắt làm mặt xấu, “Em đùa thôi!” Dựa đầu vào ghế tựa, nghiêng mặt nhìn anh ấy thở dài, “Hân Hân bị Uông Tường làm tổn thương suýt phát điên, anh nói xem cô gái tên Uyển Uyển đó, sao lại không có chút liêm sỉ vậy chứ? Bản thân không hạnh phúc thì lại giả đáng thương đi phá hoại gia đình người khác? Còn cái người bạn trai gì đó của cô ta, thêm vào Uông Tường, đều là ba tên khốn. “Vô gian đạo” chẳng phải là có một câu mở đầu sao – gây chuyện khốn, ắt có ngày phải trả giá. Không tin anh đợi xem, ba người đó sớm muộn sẽ phải trả giá vì việc làm của mình.”
Khuôn mặt Mộng Hàn càng khó coi.
Tôi cười ha ha, “Chồng em trời sinh đã khiến người ta thích, nhưng tuyệt đối không thể không chút vững vàng như tên Uông Tường kia, đúng là kẻ tri thức bất lương, quá kém cỏi! Hân Hân miệng không nói nhưng em hiểu cô ấy miệng bồ dao găm song tâm lại hiền lành, vẫn một lòng chờ đợi Uông Tường hồi tâm chuyển ý. Nếu không phải hôm qua cô ấy quá đau lòng, thì em đã thẳng thắn nói với cô ấy, người đàn ông như Uông Tường, dù cho có quỳ xuống cầu xin, cũng không cần nữa. Đời người dài như vậy, mười mấy năm tình cảm bên người vợ lại không bằng một cô gái đẹp bị bệnh mới quen có vài ngày ngắn ngủi, dù cho cô Lâm Uyển Uyển đó đi, thì sau này còn có thể có Trần Uyển Uyển, Trương Uyển Uyển... Sống trong sự ngờ vực, vậy khác nào sống không bằng chết.”
“Chuyện của người ta, em tốt nhất không nên quản quá nhiều. Tình cảm như con người uống nước, nóng lạnh tùy cảm nhận mỗi người, người ngoài không dễ gì đưa ra kết luận, em hãy đặt tâm tư của mình vào chỗ cần thiết ý.” Mộng Hàn nói rất cương quyết, rồi tiện tay mở đĩa CD.
Cả dọc đường anh ấy buồn bực không vui, tâm trạng dường như không tốt lắm.
“Về dọn nhà!” Anh ấy cau mày lại, rồi móc thuốc lá trong túi ra, rút một điếu, cho vào miệng.
“Em còn chưa suy nghĩ xong!” Tôi đẩy cánh tay anh ấy ra, biểu thị k