Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2169 lượt.
t lấy cô ấy, giọng nói run rẩy, “Uông Tường, anh quá đáng quá rồi.”
“Tôi đi tìm một nhà nghỉ cho cô ấy về nghỉ trước đã, Hân Hân, tôi và cô ta không có gì, em đợi tôi về!” Uông Tường thở dài một tiếng, nhìn Thẩm Hân Hân, lại nhìn người phụ nữ đó.
Hân Hân nhắm mắt đau khổ, Uông Tường thở dài, dắt tay người phụ nữ đó, đi ra ngoài.
“Anh đứng lại!” Tôi gọi Uông Tường lại, đứng dậy chặn trước cửa, “Uông Tường, anh không thể vứt vợ mình lại mà đi chăm sóc cho người phụ nữ khác, bất luận anh có quan hệ gì với người phụ nữ này, hôm nay người đáng bị bỏ lại không phải là Hân Hân người đã yêu anh mười mấy năm nay!”
Tôi biết nỗi đau khi nhìn thấy người đàn ông mình yêu chăm sóc người phụ nữ khác trước mặt mình.
“Dù cho là hai người có thực sự chia tay, thì cũng nên nói cho rõ ràng, rồi hãy đi chăm sóc người khác chứ, dù sao Hân hân cùng anh mười mấy năm rồi!” Bây giờ nếu Hân Hân có nhảy xuống lầu, anh phải chăng mới hối hận?
Vẻ mặt Uông Tường ảm đạm xuống trong chốc lát, buông tay người phụ nữ đó.
“Tôi đi giúp cô ta tìm chỗ ở!” Nhìn đồng hồ, đã là hơn 1 giờ sáng. Tôi nghiến răng, lúc này không thể xúc động, không chừng người phụ nữ này chính là có dụng tâm khác.
“Đồng Đồng, cậu đừng đi…” Hân Hân đứng dậy ôm chặt tôi, khóc như một đứa trẻ, “Tôi đã không còn muốn nói gì với anh ta nữa, để họ đi đi…”
“Tôi không đi!” Hân Hân như vậy sao tôi có thể từ chối được.
“Tôi đi vậy, gây phiền phức cho mọi người rồi!” Người phụ nữ Uyển UYển đó nói, rồi lại rơi lệ.
Linh hồn Uông Tường như bị hút theo, bất giác lao theo vài bước. Tôi phát ngán nói: “Tôi để người khác tiễn cô ta...” Nói rồi, tôi gọi điện cho Mộng Hàn.
“Mộng Hàn, em tạm thời không đi được, anh giúp em tiễn một người, đi kiếm cho cô ta một nhà nghỉ ở tạm được không?” Đầu bên kia im lặng một lát rồi truyền đến giọng nói anh ấy, “Cần thiết thì chúng ta đi tiễn đi?” Tôi biết Mộng Hàn hành sự luôn cẩn thận, lúc trước tôi đã nói qua tình hình của Hân Hân lúc trên xe, anh ấy không khó đoán ra người mà anh ta cần tiễn là ai.
Rất rõ ràng, anh ấy không bằng lòng.
“Mộng Hàn, coi như anh giúp em đi, Hân Hân cô ấy đang rất buồn, em không thể đi... Uông Tường cũng không thể đi!”
Mộng Hàn cực kỳ phát ngán, nhưng cũng không còn cách nào khác, “Là con gái à?”
“Ừm”
Một lúc sau, cuối cùng anh ấy mới nói: “Được, chỉ là giúp cô ta tìm chỗ trọ phải không? Việc khác anh không quản đâu, sau đó về đón em, em tranh thủ thời gian, đừng quá muộn!” Anh ấy không yên tâm liền dặn dò tôi.
“Em biết rồi, anh lái xe chậm thôi nhé.” Trong lòng có chút áy náy, một người cao ngạo như anh ấy, để anh ấy đi tiễn một cô gái đến nhà nghỉ, nếu bị người quen nhìn thấy, thì nhất định anh ấy buồn bực lắm.
Uông Tường kéo người phụ nữ đó đi ra. Tôi ôm lấy Hân Hân an ủi: “Hân Hân, đừng khóc nữa, tôi biết bây giờ cậu đang khó chịu, song nếu hai người thực sự đã kết hôn rồi mới phát hiện ra chuyện thì chẳng phải càng khó chịu và đau lòng sao?”
Hân Hân ngẩng đầu lên, khóc oa một tiếng, “Anh ấy có lẽ đã hối hận khi quyết định kết hôn với tôi. Trước đây anh ấy ngày ngày dính lấy tôi, bây giờ công tác cả tháng về, mà cũng không hứng thú thân thiết với tôi, luôn nói áp lực lớn, quá mệt, lúc ngủ, luôn quay lưng lại với tôi... Trước đây tôi nói muốn ăn gì, cho dù là nửa đêm, anh ấy cũng chạy ra ngoài đi mua cho tôi... Tôi muốn buổi sáng để anh ấy ôm tôi ngủ, tay anh ấy như tê dại vậy bất động. Hôm đó, mới 6 giờ sáng, anh ấy đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, nói có việc gấp phải đến công ty, tôi ôm anh ấy không để anh ấy dậy, anh ấy lại không ngại đẩy tôi ra. Bọn tôi ở với nhau bao nhiêu năm, tôi biết là không bình thường.”
“Tôi không dám nghĩ anh ấy có người khác, xưa nay không dám nghĩ anh ấy sẽ không yêu tôi nữa. Đồng Đồng, sao anh ấy có thể không yêu tôi nữa chứ? Chẳng phải tôi là bảo bối trong lòng anh ấy sao? Chẳng phải anh ấy là “ông chồng ngốc” mà tôi đánh không đánh lại, tôi mắng không nói lại sao? Lúc tôi ốm anh ấy dùng miệng bón nước cho tôi uống. Lúc bế tôi lên, thay đồ ra, anh ấy giặt hộ tôi. Lúc đi học, vì gặp tôi mà anh ấy mặc cho trời tuyết ngồi mấy tiếng xe lửa đến thăm tôi, mời tôi ăn KFC, sau đó lại vội về ngay trong đêm đó. Cậu nói xem anh ấy không yêu tôi sao? Sao anh ấy có thể không yêu tôi? Sao anh ấy lại có thể thích người khác chứ? Tôi không dám nghi ngờ anh ấy, cậu nói xem nếu ngay cả anh ấy tôi còn nghi ngờ thì tôi còn có thể tin ai chứ?”
“Tôi càng ngày càng cảm thấy không đúng, càng ngày càng thất vọng. Tôi giống như là một người phụ nữ oán giận lấy chứng minh thư của anh ấy đi photo một bản nhật ký cuộc gọi di động. Tôi thấy có một số điện thoại, mấy ngày gần đây đều xuất hiện vài chục lần trông nhật ký cuộc gọi, thêm vào tin nhắn, hầu như lúc nào cũng liên lạc. Tôi không nhịn được lén dùng điện thoại công cộng gọi một cuộc, đúng là một cô gái. Đồng Đồng, lúc đó tôi chân đã nhũn rồi, một mình ngồi trên đường quốc lộ không đứng dậy giống như người thần kinh vậy