Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.
con rất tốt.
“Con chính là xuất phát từ nội tâm, hễ con có thời gian là sẽ về nhà, bố xem Tiểu Quý ở nhà đối diện, đã ba Tết rồi không thấy mặt mũi cậu ta.”
Bố của Chu Chính không khách khí đánh vào đầu anh ấy một cái: “Con lời này mà cũng nói ra được, mà không coi tình cảm là gì, con cũng không còn nhỏ nữa, nghiêm túc mà tìm một cô gái rồi kết hợp mới hợp tình hợp lý chứ. Nếu coi tình cảm như trò chơi, thì đừng trách bố đến lúc đó lật mặt.” Nói rồi giọng của bác trai đã trở nên lạnh lùng.
“Ông à, con trai tôi luôn có chừng mực trong chuyện tình cảm, điểm này ông không cần nghi ngờ gì.”
Bố Chu Chính quay đầu lại, vẫn dáng vẻ nghiêm túc: “Có sai thì sửa, không có thì lấy đó làm răn, bà đừng có mà nhúng vào.”
Xe dừng ở bên ngoài một khách sạn. Nhìn trang trí không phải là chỗ cao cấp lắm, khi bước vào mới biết bên trong rất đông, nếu không đặt trước, thì không thể tìm thấy chỗ ngồi. Món ăn đều đặc sắc, nhưng nhìn có vẻ không đắt lắm, gia đình họ ba người, cứ người hỏi người trả lời, không khí gia đình rất tuyệt.
Sự uy nghiêm và lão luyện của Chu Chính trong công việc không còn nữa, mà y chang hình tượng một người con trai ngoan ngoãn, khiến tôi bật cười, và cũng rất ngưỡng mộ.
“Cô Tiêu, ăn thức ăn đi, đừng khách sáo!” Nói rồi, bác Chu gắp tôm cho tôi, “trong nhà cô Tiêu có những ai? Sắp đến Tết rồi còn đi công tác, bố mẹ chắc nhớ lắm!”
“Vẫn tốt ạ, cháu đi làm xa nhiều năm rồi, bố mẹ từ lâu đã quen rồi ạ.”
“Xem tuổi tác của cháu, bố mẹ chắc cũng về hưu rồi nhỉ?” Từng gặp nhiều người phụ nữ tuổi bác, ngoại trừ mẹ Hân Hân, thì cảm giác bác Chu đem lại là thân thiết nhất.
“Bố mẹ cháu lớn tuổi rồi, đã sớm không làm nông nữa, mẹ cháu ở nhà, bố cháu làm việc vặt bên ngoài.”
Nếu như anh yêu em
Bác trai thở dài, lại bắt đầu phát ngôn: “Hãy hiếu thuận với bố mẹ của cháu, ở thời đại chúng ta đã trải qua quá nhiều khổ rồi, các cháu gặp thời đại tốt, nhất định phải trân trọng. Mỗi một thời đại có những khảo nghiệm riêng phải đối mặt của thời đại đó, song thái độ với cuộc sống mới là điều quan trọng nhất.”
Bác trai nhìn tôi có vẻ tán thưởng, khiến tôi có chút ngại ngùng biết bao. Vừa vặn điện thoại của tôi lúc đó vang lên, cầm lên xem, thì ra là mẹ gọi cho tôi. Tôi cười xin lỗi họ, cầm di động chạy ra ngoài.
“Mẹ”
“Còn mấy ngày nữa là Tết rồi, con nhận lời đưa bạn trai cùng về. Lúc nào hả? Mẹ và bố con chuẩn bị trước chứ.”
Tay cầm di động hơi run lên một chút, biết là mẹ mong đợi tôi đưa bạn trai về ăn Tết cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, nhưng tôi và Mộng Hàn giờ như vậy, không thể thực hiện nguyện vọng của mẹ.
“Mẹ, anh ấy có việc, Tết không thể về cùng con rồi, mấy ngày nữa con về mình, mẹ không cần chuẩn bị gì cả.” Nói đến mấy từ sau, bản thân tôi cảm thấy không thể thở.
“Con bé đáng chết này, rốt cục làm chuyện gì vậy?” Trong giọng nói của mẹ lộ vẻ thất vọng vô cùng.
“Không có gì, anh ấy chỉ là không có thời gian…”
“Không có thời gian? Không phải đã định rồi sao, sao đột nhiên lại thay đổi vậy? Con đừng có ứng phó mẹ, nếu không có gì, thì ngoan ngoãn lấy chồng cho mẹ.”
“Nếu mẹ nhìn con thấy chán, thì con không về nữa, đỡ khiến cả nhà vì con mà không vui!” Tính khí của mẹ tôi quá hiểu, thông thường càng nói càng tức giận, bất chấp cảm nhận của người khác. Tính thế này, bố và em trai chắc cũng đều bị liên lụy.
“Con nha đầu đáng chết, muốn để mẹ không vui, con nói cho mẹ hai câu, con có lý không hả?”
“Mẹ, mẹ đừng ép con nữa, bây giờ con đang công tác bên ngoài, đợi khi con về hẵng nói.” Không đợi mẹ nói xong, tôi cúp máy luôn. Vì tôi thấy đằng sau có một bóng người đi lại, là Chu Chính.
“Gặp phiền phức sao?”
“Không có gì, vốn Tết định về nhà cùng Mộng Hàn, mẹ tôi vốn không đồng ý chúng tôi ở bên nhau, bây giờ chúng tôi lại như vậy, tôi cũng không có sức lực nào mà đấu với mẹ nữa.” Sự cô đơn trong lòng cũng trào dâng theo những lời nói đó.
“Mẹ cô biết cô về cùng Mộng Hàn à?” Chu Chính cau mày hỏi.
“Không phải, tôi chỉ nói về cùng bạn trai, vốn định nghĩ cách để mẹ đồng ý cho chúng tôi, song bây giờ…”
“Có cần tôi giúp không?” Chu Chính đột nhiên mặt mày tươi tắn, tâm trạng rất tốt.
“Việc này ai có thể giúp chứ.”
“Cứ vào trước đi, đợi sau khi tôi tiễn ba mẹ tôi rồi, sẽ lại nói về chuyện này với cô.”
Sau khi tiễn bố mẹ Chu Chính, tôi và anh ấy về khách sạn thay đồ, chuẩn bị buổi chiều cùng đi gặp Viện trưởng Viện Thăm dò Địa chất. Cả dọc đường, anh ấy như đang có chuyện gì suy nghĩ.
“Chúng ta đại khái phải ở thành phố T bao lâu?” Tôi nhìn sắc đông liên miên ngoài cửa sổ, lòng trống trải khi mùa xuân sắp về. Lúc này tôi mới biết, sự xa cách về không gian, không chỉ có thể thay đổi bất cứ cảm xúc nào, mà ngược lại tất cả những gì xa lạ tôi nhìn thấy trước mắt, càng khiến tôi thấp thoáng sự bất an. Tình yêu đúng là thứ giày vò con người ta. Lúc anh ấy ở bên cạnh, nghĩ đến anh ấy làm tổn thương mình sâu sắc vậy, chỉ muốn mãi đuổi anh ấy đi, nhưng sau khi thực xa rồi, mới phát hiện anh ấy đã mang theo tất cả cảm xúc của