Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.

tôi. Bề ngoài là đang trừng phạt anh ấy, thực tế lại chính là tự phạt mình.
“Muốn về rồi sao?” Chu Chính cuối cùng cũng định thần lại, quay đầu hỏi tôi.
“Ừm.”
“Thị trường và sales là hai lĩnh vực không giống nhau, có thể làm tốt sales, không hẳn đã làm tốt công việc thị trường. Muốn trở thành một nhà quản lý, thì cái gì cũng phải làm tốt, những công việc này nhất định phải rõ, chỉ như vậy mới không bị cấp dưới lừa gạt. Thực ra không chỉ thị trường, sales, tài vụ và nhân sự có cơ hội cũng đều phải biết.”
Tôi có chút ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh ấy.
“Muốn làm một nhà quản lý ngoại trừ nắm vững các kiến thức cố định trong sách, thì kinh nghiệm tích luỹ được từ thực tế mới là cái đáng quý nhất.”
“Anh cảm thấy tôi sau này có cơ hội đến những bộ phận đó học hỏi không?” Tôi trợn tròn mắt hỏi anh ấy.
“Đương nhiên là có, một nhà quản lý tài giỏi, nếu không hiểu làm sales, chỉ biết làm chế độ, xem bảng biểu, thì doanh nghiệp đó không thể phát triển tốt lên, nếu không hiểu sales, cô không nhất định phải cứ làm về sales. Sales, thị trường, tài vụ, nhân sự…, mỗi một công việc đều tương tự có rủi ro, chỉ là cách thể hiện không giống nhau mà thôi. Cô là em gái tôi, tôi đương nhiên sẽ cho cô cơ hội học tập như vậy, dù cho cô sau này rời công ty Vĩnh Chính, cũng không khó tìm một công việc tốt.”
Nhìn thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, anh ấy cười càng vui hơn, nói thêm: “Có thể làm tốt không, còn phải xem khả năng làm việc của cô, dù cho cô là em tôi, tôi cũng chưa từng thiên vị cô trong công việc trước đây, sau này càng không thể.”
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu cảm thấy cảm kích Chu Chính từ tận đáy lòng, học để dùng, là điều ai cũng hướng đến sau khi tốt nghiệp.
Tôi biết Chu Chính cho tôi chính là một sân chơi, tuy anh ấy nói không sai, từ khi bắt đầu vào Vĩnh Chính, tôi đều dựa vào sự nỗ lực của bản thân mình mà làm, dù cho lần đó tôi cần anh ấy giúp đỡ, anh ấy cũng không quan tâm, chỉ giảng một vài đạo lý cho tôi thôi. Những người nỗ lực có rất nhiều, không hẳn ai cũng có cơ hội như vậy, tôi thực sự cảm ơn anh ấy.
Lúc tôi định thần lại, ngẩng đầu nhìn anh ấy, tôi nhìn thấy một nụ cười tràn trề trên khuôn mặt mình trong mắt anh ấy, bao nhiêu ngày như vậy, dường như hôm nay là tôi cười nhiều nhất… Tôi phát hiện Chu Chính dần khép miệng cười, chăm chú nhìn thần thái của tôi…
Chính vào lúc này, xe đột nhiên phanh gấp, đầu tôi va mạnh về bục phía trước, hoa hết cả mắt, chân tay lạnh cứng.
Sau vài giây, mới nhìn lại bình thường được, một cánh tay mạnh mẽ chắn trước mặt tôi, nhìn có vẻ, hầu như trong chốc lát vừa rồi, ý thức muốn đỡ tôi.
“Cô không sao chứ?” Giọng nói Chu Chính lạc đi. “Không sao, còn anh?” Tôi day day trán, chỗ đó bị lồi lên, có thể coi là đáng sợ nhưng không nguy hiểm.
“Kìa, sống đến 30 tuổi, lần đầu lái xe xuất thần vậy, cô đúng là trúng thưởng rồi.” Chu Chính thắt dây an toàn, không có chuyện gì. Nhìn qua cửa sổ xe, tôi thấy xe của chúng tôi va vào một chiếc xe khác. Anh ấy tháo dây an toàn, tôi cũng theo anh xuống xe. Quan sát kỹ, xe đối phương không sao, nhưng xe chúng tôi mũi bên trái đầu xe lại bị móp vào một miếng.
Đối phương có một lái xe bước xuống, nhưng lúc chúng tôi đứng vững rồi, cửa xe đối phương lại một lần nữa mở ra.
Có lúc duyên phận giữa người và người, giống như trong sách nói đúng là đã định từ kiếp trước.
Tưởng Nhược Phàm từ trong xe đi ra, nhìn ánh mắt anh ấy, tôi nhìn thấy cảm giác không dám tin, ngạc nhiên đan xen trong mắt anh ấy.
Dáng vẻ Tưởng Nhược Phàm mặc vest lịch sự tôi thấy rất nhiều rồi, song lúc này, tôi thấy một mùi vị khác lạ trên cơ thể anh ấy, quan sát hồi lâu, ánh mắt nhìn vào cổ tay anh ấy, anh ấy đeo một chiếc đồng hồ, dưới ánh sáng mặt trời, sáng lấp lánh. Tôi bỗng nhiên ngộ ra, chính là sự quý phái, Tưởng Nhược Phàm đúng đó, đã không phải là anh Tưởng sống giản dị mộc mạc mà tôi quen, rất xuất sắc, rất chói mắt…
“Đồng Đồng, đúng là em, em không sao chứ?” Anh ấy nói, đã sắp bước về chỗ tôi, cầm chặt vai tôi nhìn từ đầu đến chân: “Em không sao…” Chỉ là đầu bị va hơi một chút thôi, ánh mắt anh ấy lại nhìn vào bụng dưới của tôi. Tôi đỏ mặt, ánh mắt đó nhắc tôi rằng, đã lâu vậy rồi, tôi dường như vẫn chưa giải thích cho anh ấy rằng tôi không hề có thai, chẳng trách anh ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.






Quả nhiên Tưởng Nhược Phàm cau mày lại, im lặng. Trước mặt Chu Chính tôi lại ngại giải thích, chỉ có thể cười nói: “Nhược Phàm, em rất khoẻ, thật sự rất khoẻ.”
“Là Tưởng tiên sinh sao, đúng là vinh hạnh!” Không ai giới thiệu, Chu Chính tự đi tới bên cạnh tôi, giơ tay về phía Nhược Phàm: “Tôi là Chu Chính!”
“Nhược Phàm, đây là sếp của em, lần này em đến thành phố T công tác.”
Tưởng Nhược Phàm nhìn Chu Chính một lượt, anh ấy luôn dịu dàng, trong mắt lộ vẻ hơi chút cảnh giác, song cuối cùng vẫn giơ tay ra bắt tay Chu Chính.
“Hai người đi đâu? Tôi đưa đi nhé, chiếc xe này tôi sẽ phái người đi xử lý!”
“Nhược Phàm…” Giọng nói của tôi có chút khà


XtGem Forum catalog