Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

n khàn, hơi khó nghe, song anh ấy vẫn nghe thấy.
“Đồng Đồng, em tới rồi!” Anh ấy đi tới kéo ghế cho tôi, đợi sau khi tôi ngồi xuống, ngồi cạnh tôi.
“Có phải hôm nay không tình cờ gặp em, em sẽ không nói cho anh biết em đến thành phố T không?” Trong ngữ khí anh ấy có chút thất vọng không hề giấu diếm.
“Ừm, lần trước khi anh rời thành phố A cũng chẳng phải là không nói cho em biết sao? Chưa từng nghe câu này sao, tình bằng hữu giữa những người quân tử trong sạch, tình cảm giữa chúng ta còn cần lấy việc gặp hay không gặp để đo lường sao?” Tôi uống một ngụm canh hải sản, cười và nói.
“Lúc đó anh cho rằng em…” Anh ấy nói, ánh mắt lại lướt nhìn vào bụng dưới của tôi. Mặt tôi rất nhanh lại đỏ lên.
“Anh nghe nói Mộng Hàn định tự ra mở công ty.”
Mộng Hàn muốn tự mở công ty sao? Sao em chưa từng nghe anh ta nói?
“Mộng Hàn đang bàn chuyện này với một nhà đầu tư ở Hương Cảng, và người đó có quan hệ nhiều đời với nhà anh.”
Tôi cúi đầu ăn thức ăn anh ấy gắp cho tôi: “Anh ngầm điều tra anh ta?”
“Anh chỉ là muốn biết anh ấy có tốt với em không thôi?”
“Nhược Phàm, em rất tốt, thật đấy!” Không ngờ lại khiến anh ấy lo cho tôi như vậy, cũng không hy vọng anh ấy quá quan tâm đến Mộng Hàn.
Tưởng Nhược Phàm nhìn tôi, cuối cùng thở dài không có cách nào, anh ấy dùng tay sờ trên đỉnh đầu, nhẹ giọng nói: “Ban đầu anh chỉ là muốn biết, một người đàn ông yêu em như vậy, sao lại có thể quyết tâm ly hôn với em.”
Anh ấy rốt cục đang ám chỉ điều gì?
Tôi và Chu Chính ở thành phố T làm việc đền buổi sáng ngày 29 tháng Chạp, Chu Chính đưa tôi lên tàu hoả, lúc tôi một mình về nhà, đã là buổi tối rồi.
Không khí trong nhà có thể đoán ra, lẩm bẩm còn có thể chịu nổi, điều không chịu nổi nhất là mẹ đã định cho tôi một đối tượng kết thân vào mùng 6. Lần này, ngay cả bố và em trai tôi cũng đứng về phía mẹ tôi.
Trong chớp mắt đã sang mùng 3 rồi, tôi mặc đồ ngủ, xoã tóc đọc sách trên giường, đột nhiên nghe thấy có tiếng chuông leng keng.
“Xin hỏi, đây có phải là nhà Tiêu Đồng Đồng không?”
“Phải.”
“Bác là bác trai sao, cháu là Chu Chính đồng nghiệp của Đồng Đồng, đưa bố mẹ đi một vòng nhà họ hàng, đi qua huyện X, qua chúc tết nhà bác.”
Đầu óc tôi ầm một tiếng.
Vội đi dép vào, tóc xoã lao ra khỏi phòng, quả nhiên là Chu Chính đang xách túi đồ đứng ở cửa rồi.
Anh ấy sao có thể đến đột ngột vậy, sao lại biết địa chỉ nhà tôi?






Anh ấy cau mày lại, mím chặt môi, nhìn tôi thật kỹ, từ từ giơ hai tay ra phía tôi. Vạt dưới áo gió của anh ấy bị gió thổi lên, nụ cười trên mặt dần dần hiện lên được ánh nắng rát lên một lớp màu vàng.
Sự uất ức của tôi càng lên, thì ra yêu và hận đan xen trước đây tôi cũng đều chưa quên, thì ra cảnh tượng nát lòng đó vẫn còn rõ ràng như vậy...
Song hai chân lại không chịu nghe lời, tôi lao nhanh về phía anh ấy, đầu lao vào lòng anh ấy, nước mắt cứ thế tuôn trào, vùi đầu vào ngực anh ấy, khóc thút thít.
“Nha đầu ngốc, xin lỗi em...” Tôi cảm thấy tim anh ấy cũng đang đập thật nhanh như vậy, cánh tay anh ấy khép lại, ôm tôi vào trong lòng thật chặt. Mùi hương trên người anh ấy vẫn còn mùi thuốc lá nhè nhẹ, tôi cứ tham lam mà hít lấy hít để, hai tay bất giác vòng qua eo anh ấy, “Mộng Hàn, ai bảo anh đến đây, anh đi đi...”
Anh ấy dùng tay lau vết nước mắt trên mặt tôi.
Qua hai tầng lầu, Mộng Hàn đột nhiên dừng chân. Tôi nhìn theo ánh mắt anh ấy, tâm trạng theo đó cũng bị lắng xuống. Bố và mẹ giống như nhân vật trung tâm đang tiễn Chu Chính cũng đi về hướng của chúng tôi. Còn Chu Chính hiển nhiên đã nhìn thấy chúng tôi.
Tôi đoán Chu Chính cũng không muốn để Mộng Hàn ngại, không đợi tôi đã vội vã đi rồi, ai ngờ người tính không bằng trời tính.
Lúc này, mẹ và bố rõ ràng cũng nhìn thấy tôi và Mộng Hàn. Cách một đoạn, nhưng tôi cũng cảm thấy trong ánh mắt của mẹ như sắp phun lửa vậy.
Lại là Chu Chính bước nhanh tới, cười với tôi và Mộng Hàn nói: “Hai người về rồi à, tôi có việc phải đi trước, có gì liên lạc điện thoại sau!“ Nói rồi anh ta quay người vẫy tay chào bố mẹ tôi, bước nhanh qua chúng tôi.
“Đợi đã.” Mẹ lao theo, không quan tâm gì tới tôi, chạy đến gần Chu Chính, đưa hộp cơm trong tay cho anh ta. “Đây là bánh rán Đồng Đồng đưa cho cháu, đừng quên chứ.”
Tôi cảm nhận thấy tay Mộng Hàn càng ngày càng lạnh…
Tiếng xe hơi đằng sau dần dần nghe không rõ nữa. Tôi cảm thấy một luồng ngoại lực đẩy đến, có ai đẩy tôi thật mạnh từ sau một cái, tôi chốc lát không đứng vững, cả người lao ngã xuống đất, cổ tay và đầu gối đều đau kinh khủng.
“Tiêu Đồng Đồng, con đừng nói với mẹ, người đàn ông con muốn dẫn về dịp Tết chính là anh ta nhé! Con đừng có mà nói, nếu không thì hôm nay mẹ sẽ đánh chết con!”
Mẹ chỉ tay vào tôi, toàn thân run lập cập. Bố đi tới đỡ lấy bà ấy, “Bà xã, Tết nhất đánh con làm gì?”
“Mẹ! Là con xin Đồng Đồng tái hôn với con, mẹ đừng trách cô ấy.” Mẹ bị lời xưng hô của Mộng Hàn khiến kinh ngạc nói không nên lời, nheo mắt nhìn anh ta, đột nhiên nghiến răng nói: “Ai là mẹ anh? Đừng