Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2117 lượt.
hoại, muốn chiều nay hai giờ tôi đến tòa nhà Kim Hoàng để phỏng vấn.
Nơi đó cách chỗ tôi làm chỉ hai trạm xe lửa, nói chung cũng không quá xa, có thể đến kịp trước giờ tan làm. Tôi tìm bằng tốt nghiệp, chứng minh thư, cho vào trong túi xách của mình.
Tôi tự nói với chính mình, chỉ cần duy trì được mức chi tiêu cơ bản của tôi, tôi nhất định sẽ xin thôi việc ở đây.
Bất luận tôi có chấp nhận tình cảm của Tưởng sư phụ hay không, tôi nghĩ thực sự không thể làm việc tiếp ở Tập đoàn Hiếu Thiên này nữa.
Tôi luôn là một người đơn giản, cuộc sống đơn giản, niềm tin vào cuộc đời cũng đơn giản. Tôi nghĩ những con người và sự việc phức tạp này, nếu không nhanh chóng kết thúc, tôi e mình sẽ phát điên mất.
Vừa bước xuống dưới nhà, đã nhìn thấy Tưởng sư phụ với tinh thần sảng khoái đứng cạnh chiếc xe của anh ta. Tôi ngớ người, đi xuống, “Tưởng sư phụ, sao anh lại ở đây?”
Anh ta tủm tỉm cười, “Đồng Đồng, bắt đầu từ hôm nay anh sẽ đưa đón em đi làm!”
“Tưởng sư phụ...” Tôi nghĩ tốt hơn là không nên nói gì. Lên xe anh ấy, tôi mới phát hiện một phần bánh sanwich vẫn còn nóng hổi. Anh ấy đưa cho tôi, “Mua cho em này, con gái nếu không ăn sáng, sẽ rất nhanh già đấy.” Nếu nói là tôi không cảm động thì hoàn toàn là nói dối.
Trên đường đi, tắc đường thật sự nghiêm trọng, khi đến tòa nhà lớn của công ty, cũng đã đến muộn tới nửa tiếng. Khi tôi và Tưởng sư phụ bước từ trong xe ra, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Sở Mộng Hàn và Mã Công một trước một sau đi vào bên trong cánh cửa xoay của tòa nhà.
Nghỉ làm mấy hôm liền, công việc chồng chất lại một đống. Tôi cắm đầu vào làm việc, chỉ hận một nỗi là không thể giải quyết chúng ngay lập tức. Cho đến khi tôi ngẩng đầu nhìn lên màn hình hiển thị trên máy tính, thời gian đã là 11 giờ rưỡi rồi. Nghĩ đến chuyện xin nghỉ việc, tôi liền cầm điện thoại lên, nhưng rồi lại thấy tiếng chuông điện thoại nội bộ reo vang.
Tất nhiên là Lưu Mai, cô ấy nói trong điện thoại có vẻ rất thần bí: “Đồng Đồng, bây giờ qua phòng họp nhỏ tầng 28 một chút nhé!”
Tôi ngơ ngẩn, điện thoại cũng đã cúp, chỉ nghe thấy tiếng tút tút liên tục bên kia đầu dây. Tôi lên phòng họp nhỏ tầng 28, phát hiện thấy trong phòng họp ánh sáng rất yếu. Tôi vội bật đèn lên, bên trong trống không, chẳng có một người nào. Phòng họp này rất nhỏ, chỉ khoảng 10m2, đặt một bộ ghế sofa tròn bằng da, dường như đã chiếm hết diện tích căn phòng. Nơi này là phòng họp chuyên dụng, bình thường rất ít người ra vào.
Trên tường phía bên phải chỉ có một chiếc cửa sổ trập nho nhỏ, ngăn ánh nắng phía bên ngoài. Tôi đi vào trong, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bên phải, chờ rất lâu mà không có ai đi tới.
Tôi cứ yên lặng ngồi đó, nơi đây thật cách biệt, giống như khoảng cách trong công ty với thế giới bên ngoài cách nhau một trời một đất vậy. Trong không gian như vậy, trong lòng tôi đột nhiên thấy tĩnh lặng.
Lần đầu tiên tôi đến căn phòng họp này, có đều tôi nghĩ rất có thể đây là lần cuối cùng. Có thể, tôi sẽ rất nhanh chóng cáo biệt tất cả những thứ ở trong này.
Tạm biệt rồi, ba năm, tôi đã luôn coi tập đoàn Hiếu Thiên là một nơi đầy vinh dự.
Tạm biệt rồi, ba năm, những khuôn mặt sớm đã trở nên rất quen thuộc.
Tạm biệt rồi, ba năm, tôi đã để lại đây thời thanh xuân quý báu nhất của mình.
Đối với thế giới bên ngoài dù cho tôi thật sự cảm thấy vô cùng bất an lo lắng, nhưng con người luôn phải học cách để ra đi, học cách làm lại từ đầu. Trước đây, có một đồng nghiệp khi thôi việc đã nói với tôi: “Cây tìm đến chỗ chết, người tìm đến chỗ sống”, cuộc sống hay công việc quá nhàn hạ, rất dễ khiến con người nhiễm tính lười biếng, sau đó cũng không dám tiếp nhận những thử thách nữa.
Dường như xưa nay tôi chưa từng đứng cùng bến bờ với hai từ an nhàn, cho nên, Tiêu Đồng Đồng tôi không sợ hãi, người có tay có chân có trí tuệ, nhất định có thể tạo dựng cho mình một cuộc sống tốt hơn.
Đúng lúc tôi tự hô khẩu hiệu với bản thân, thì cánh cửa phòng họp bật mở, Sở Mộng Hàn bước vào, tiện tay đóng cánh cửa phòng họp rất chặt.
“Anh?” Tôi há hốc miệng, mở to mắt nhìn anh ta, tôi nghĩ lên tầng 28 rất có thể sẽ gặp phải anh ta, nhưng lại không thể ngờ được, lại gặp anh ta riêng lẻ như thế này. Cái món quà như tôi sao thể hiện rõ nét thế, giá sao rẻ mặt thế.
Tôi cố tình khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn anh ta.
Đối mặt với tôi không phải là người bạn thân thiện gì, hôm nay anh ta đã bỏ đi hết sự khinh thường và nhạo báng tôi, đi thẳng đến ngồi trên chiếc ghế cách tôi một khoảng gần nhất.
“Hôm trước gọi điện cho tôi có việc gì?” Ánh mắt của anh ta chiếu thẳng vào mặt tôi, thần thái rất phức tạp.
Tôi không ngờ rằng, anh ta vẫn còn quan tâm đến chuyện này.
Tôi mỉm cười: “Sở Tổng, thời gian làm việc, vốn đâu phải để nói chuyện riêng tư. Nhưng dù sao anh cũng đã hỏi, tôi cũng không làm mất thời gian”
Lông mày anh ta chau xít xịt, cái biểu cảm vừa u sầu vừa chân thành này, năm xưa không biết đã mê hoặc biết bao nhiêu cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Tôi chớp chớp mắt coi thường, nói với anh ta: “Sở Mộng