Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

nên làm ạ.”
“Chúng cháu?” Giọng mẹ tôi quái quái, ánh mắt chéo lên hai cái túi trên tay Tưởng sư phụ, khuôn mặt Tưởng sư phụ hơi đỏ, liền đặt chiếc túi xuống ghế trống.
“Đây là một ít đồ ăn đêm mua cho Đồng Đồng, cháu sợ bác gái chắc cũng chưa ăn gì nên nhân tiện mua nhiều thêm một chút.”
Khóe miệng mẹ tôi càng cong lên cao hơn: “Lãnh đạo Tưởng đã lập gia đình chưa?”
“Mẹ!” Tôi có chút lo lắng, tôi biết hai năm nay bà luôn lo liệu chuyện hôn sự của tôi, chỉ sợ cái tờ ngân phiếu là tôi ngày càng mất giá do tuổi tác.
“Đâu có hỏi con, im lặng đi!” Mẹ tôi hằm hằm nhìn tôi một cái đầy lòng trắng.
“Tưởng sư phụ có bạn gái rồi.” Tôi sợ anh ta ngượng ngùng, tranh trả lời mẹ, rồi vội vàng chuyển sang chủ đề khác, “Mẹ, mẹ mệt rồi, chi bằng đưa mẹ về trước, con ở đây trông chừng là được rồi, dù sao cũng không được vào trong, nếu có chuyện gì bác sĩ ra gọi con cũng được.”
“Cháu vẫn chưa có bạn gái...” Tưởng sư phụ từ tốn giải thích. Tôi chau mày, anh lại nói: “Bác gái, hay là cháu lái xe đưa bác về trước nhé.”
“Không cần hai đứa đưa, em trai con đang hút thuốc ngoài kia, mẹ gọi nó vào.” Nói rồi mẹ tôi nhìn với ánh mắt he hé ghê gớm, “Vậy ở đây gi­ao lại cho hai đứa, lãnh đạo Tưởng à, tôi cũng không coi cậu là người ngoài nhé.”
“Bác gái không cần khách sáo ạ!” Tưởng sư phụ mỉm cười đáp lời.
Mẹ tôi gật đầu rất mãn nguyện, kéo tôi sang một bên nói: “Anh lãnh đạo Tưởng này cũng được đấy, đừng có mà làm mất nhé!”
Tôi cố tình quay đầu lại, rõ ràng Tưởng sư phụ nghe thấy câu nói đó, nhìn tôi mỉm cười. Tôi kéo cánh tay mẹ tôi, nghiến răng nói: “Mẹ, mẹ đừng nói linh tinh. Anh ấy là sếp của con đấy!”
“Mẹ con ăn muối còn nhiều hơn con ăn cơm đấy. Nha đầu thối, cậu ta không thích con, mẹ móc mắt ra ngay cho mà xem.”
“Mẹ...” Tôi bực bội đến cứng cả chân.
Cái dáng vẻ mẹ tôi bỗng chốc trở nên hằm hằm khó coi lắm, cả người tôi cứng đờ, chỉ hận không thể ngay lập tức biến mất khỏi thế gi­an này.
Quan hệ giữa tôi mà Sở Mộng Hàn, tôi không muốn cho bất kì ai biết. Đặc biệt là bây giờ, tôi chỉ muốn âm thầm làm nốt thủ tục ly hôn với anh ta, từ nay về sau không còn dây dưa đến nhau nữa.
Giấc mơ thật ngọt ngào, nhưng cuộc đời lại không như là mơ. Trong suốt ba năm tôi chia tay với anh ta, tôi đã nếm trải đủ vị chua cay mặn ngọt đắng của một sinh viên mới tốt nghiệp bước chân vào đời. Để có tiền trả tiền nhà, vì ba bữa cơm mỗi ngày, vì tiền gửi về cho gia đình,trước khi vào tập đoàn Hiếu Thiên, tôi đã phải làm nhân viên bán hàng trong siêu thị, làm gia sư, làm nhân viên tiếp thị bất động sản, làm nhân viên của những công ty nhỏ... Và vô số lần đi tham gia phỏng vấn tuyển dụng, khiến tôi cứ nghe thấy hai từ “Tuyển dụng” đã thấy co rút dạ dày rồi.
Tôi còn nhớ khi phòng nhân sự tập đoàn Hiếu Thiên gọi điện thông báo cho tôi đi làm, một mình tôi ngồi trong phòng, đã không ngừng tự lau nước mắt cho mình. Có thể học đại học, đối với nhiều người mà nói không là gì cả, rất nhiều người cho rằng, chỉ cần một năm bỏ ra vài vạn tệ, thì sau khi tốt nghiệp cấp ba, có thể được ngay một tấm bằng đại học. Thậm chí, có vài đồng nghiệp mà tôi quen biết còn chưa tốt nghiệp cấp ba, thì đã sang thẳng nước ngoài du học. Nhưng tôi không giống bọn họ, tấm bằng đó của tôi, đã từng là mộng tưởng của tôi, cũng là niềm hi vọng của gia đình tôi.
Ngày hôm đó, tôi cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, đã tự nói với chính mình, cuối cùng tôi cũng có thể đi làm ở một tập đoàn lớn rồi. Ánh sáng mặt trời trong cuộc đời lại bắt đầu tươi sáng, tôi chăm chỉ làm việc, cố gắng phấn đấu, rất nhiều lần muốn dùng tư thế kiêu ngạo nhất để xuất hiện trước mặt Sở Mộng Hàn, nhưng ai biết được lại gặp mặt anh ta trong hoàn cảnh như vậy chứ.
Tôi đột nhiên cảm thấy mình sao thật ngốc nghếch, thật ngây thơ...
Nhưng còn người mẹ của tôi, sao lại dễ dàng đẩy tôi đến cái cục diện khó xử như vậy chứ?
Thời khắc đó, thậm chí tôi không dám quay đầu nhìn Tưởng sư phụ.
Trong phòng bệnh đặc biệt của bệnh viện huyện, bệnh nhân rất đông, trong khu chăm sóc lúc này chỉ còn lại hai người tôi và Tưởng sư phụ. Không khí thật ngột ngạt, khiến tôi cảm thấy khó chịu, hít thở thật khó khăn.
“Đồng Đồng, cô quen biết với Sở Tổng à?” Xưa nay tôi không bao giờ biết nói dối, kẻ ngốc nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng trên từng tế bào cơ thể tôi bây giờ, đều biết cái tên “Sở Mộng Hàn” mẹ tôi nói khi nãy, nhất định là “Sở Tổng”.
Tôi không nói gì, có người từng nói: Nếu không muốn nói điều gì, thì có thể không nói, nhưng không nên nói dối.
“Đồng Đồng, lúc nào tôi cũng nghĩ cô nhất định là một cô gái có một câu chuyện nào đó. Trong ba năm, tôi thấy có rất nhiều người muốn theo đuổi cô, nhưng đều bị cô kiên quyết từ chối. Khi đó tôi đoán trong lòng cô liệu có phải luôn luôn tồn tại một người, có phải là anh ta không?” Trên khuôn mặt Tưởng sư phụ có chút bi thảm.
Luôn có một con người tồn tại? Trong lòng tôi đang nghĩ đến điều anh ta nói.
Đúng vậy, Sở Mộng Hàn vẫn luôn ở trong lòng tôi. Ba năm rồi, tôi luôn nghĩ đến cảnh khi gặp lại anh ta, muốn anh ta