Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
a sáng tình ý khiến tôi hơi lo lắng, nếu dùng một từ đển hình dung, thì có lẽ nó được gọi là “đáng thương”.
Tôi nhìn có phải đáng thương lắm không? Cảm giác như vậy, thật không dễ chịu chút nào.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, cười nói: “Bây giờ vay mượn đều cần giấy ghi nợ, vậy mà vẫn có cả đám trốn nợ, nợ khó đòi, tôi không cần giấy nợ, cũng đảm bảo cô chạy không nổi.”
Ôi trời?
“Nếu như cô quỵt nợ, tôi sẽ trực tiếp trừ lương của cô, cho nên tôi sẽ không cần phải lo lắng gì cả.” Anh ta nói khiến tôi cũng buồn cười.
“Sắp mưa rồi, để tôi đưa cô đi!”
Tôi đứng ngớ một lúc. Anh ta đã mở cửa xe, trên ghế ngồi của chiếc ghế phụ có hai cái túi. “Tôi vừa đi qua siêu thị mua một ít đồ, toàn là đồ ăn, tôi nghĩ cô nhất định vẫn còn đói bụng, từ đây lái xe về nhà cô chắc cũng mất khoảng sáu tiếng, tôi nghĩ trên đường đi hoặc trong viện khi chăm người ốm chắc là sẽ dùng đến nó!”
“Tưởng sư phụ...” Tôi không thể ngờ được, một người bận rộn như anh ta, lại còn vội vàng chạy từ công ty đến siêu thị để mua những thứ này.
“Tôi thu xếp đồ đạc một chút...” Nhưng vừa mở miệng, nước mắt đã không kìm chế được tuôn chảy ra, ngay cả tiếng nói cũng trở nên nghẹn ngào.
Cái cảm giác rất lâu rồi mới được sự quan tâm của người khác, ngoài cảm động, rõ ràng còn khiến tôi thấy mình đột nhiên sao tủi thân thế, giống như trong lòng có một sự chua xót bị che lấp từ rất lâu, đột nhiên lại bùng phát trong giây phút này.
Cảm nhận thấy anh ta nhẹ nhàng giữ chặt vai tôi, dùng tay giúp tôi lau nước mắt. Đúng cái giây phút bàn tay anh chạm vào tôi, tôi như đờ đẫn, nhưng chỉ một giây sau đã bị anh kéo vào trong lòng. Anh nói: “Đồng Đồng, đừng khóc nữa, bố cô sẽ không có chuyện gì đâu.”
Câu nói đó đã khiến cho tâm trạng của tôi bình tĩnh trở lại. Trong tiếng nấc tôi nghe thấy tiếng xe nổ máy, một chiếc xe ô tô màu đen “xoẹt” một tiếng từ phía bên trái tôi phóng đi, lái thật nhanh, cuộn theo một vài chiếc túi đựng rác, nhìn giống như đang căm giận.
Chiếc xe sao nhìn quen thế, ruột gan tôi đảo lộn, nghĩ một hồi, hình như chính là chiếc xe của Sở Mộng Hàn tối hôm khi đi ăn cơm. Chẳng lẽ là anh ta? Anh ta vẫn còn nhớ nơi chúng tôi cùng nhau thuê nhà sao?
Tôi không tin, nhất định không phải là anh ta, cũng chắc chắn chỉ là trùng hợp. Tất cả những gì về anh ta chẳng còn liên quan gì đến tôi hết.
Khi tôi và Tưởng sư phụ về đến bệnh viện, trời cũng đã rất khuya rồi. Đến khu vực chăm bệnh nhân trước phòng bệnh đặc biệt, tôi nhìn thấy mẹ tôi ảo não ngồi một mình trên một chiếc ghế dài.
“Mẹ!” Sắc mặt của mẹ tôi tái xanh, hai mắt sưng đỏ, thời gian chỉ một đêm khiến mẹ tôi già đi rất nhiều, nước mắt trong khóe mắt tôi chực trào ra, nhưng lại sợ mẹ tôi đau lòng, nên cố gắng kìm chế.
“Đồng Đồng, con về rồi! Chuyện tiền nong giải quyết xong chưa?” Mẹ nhìn tôi, đôi mắt tăm tối mới ánh lên một chút ánh sáng.
“Vâng, đã mượn được rồi ạ!” tôi biết mẹ tôi quan tâm nhất là chuyện đó, từ trong túi tôi lấy ra hai tờ séc, “Mẹ đừng lo, ngay sáng mai khi bệnh viện làm việc, con sẽ làm thủ tục để các bác sĩ sắp xếp phẫu thuật cho cha.”
Mẹ tôi lập tức thở ra một hơi dài, “Đồng Đồng, thật sự làm mẹ sợ muốn chết!”
“Sao tự nhiên lại nói như vậy chứ, bố vẫn luôn khỏe mạnh mà?” Nếu không phải là trong bệnh viện, cho đến giờ tôi vẫn không tin là mọi chuyện xảy ra đều là thực.
“Bác sĩ nói rất nhiều mẹ nghe không hiểu, chỉ nhớ có một điều, nói bố con ăn nhiều thịt nướng quá, nên bị tắc mạch máu.”
Tôi nhớ lại mỗi lần bố ăn thịt nướng hoặc hầm chân giò, đã ăn là ăn cả bát lớn, bây giờ nghĩ lại mới thấy đáng sợ.
“Chờ khi ông ấy xuất viện rồi, ngày nào mẹ cũng phải bắt ông ấy ăn rau luộc, ăn thịt, ăn thịt, ăn đến nỗi mạng chẳng giữ nổi.” Mẹ tôi nói như rít qua kẽ răng. Tôi nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng của Tưởng sư phụ ở bên cạnh, mẹ tôi lúc này mới định thần lại, phát hiện ra anh chàng đẹp trai đứng bên cạnh tôi, anh mắt hỗn loạn lập tức bừng sáng trở lại, tôi bất giác thấy tim mình run rẩy.
Mẹ tôi đấy, mẹ tôi lại bắt đầu rồi. “Vị này là?”
“Bác gái, cháu là Tưởng Nhược Phàm đồng nghiệp của Đồng Đồng, nghe nói bác trai bị bệnh, cháu đưa Đồng Đồng về. Không biết cháu có giúp gì được không.
Tưởng sư phụ nho nhã lễ phép, ôn tồn lịch sự, ánh mắt mẹ tôi thì giống như lưỡi dao, nhanh chóng quét qua như muốn cắt anh ta ra thành từng mảnh một, mãi đến khi vừa ý mới gật gật đầu.
Kiểm định xong xuôi, mẹ tôi bắt đầu thẩm vấn tôi, “Đồng nghiệp của con à?”
“Là cấp trên ạ!” Trong đầu tôi cố gắng muốn xóa bỏ ảo tưởng đang nảy sinh trong đầu mẹ.
“Tiền này cũng là của lãnh đạo Tưởng cho con vay à?” Mẹ của tôi, tuy không học hành gì nhiều, nhưng là người có đôi mắt tinh tường không ai bì được.”
“Lãnh đạo Tưởng, cảm ơn cậu, có điều nhà chúng tôi khó khăn, số tiền này chỉ e là đến cuối năm vẫn chưa trả được cho cậu.”
“Bác gái, đừng khách sáo, tiền này của cháu không phải lo, bình thường Đồng Đồng làm việc rất chăm chỉ, chúng cháu đều rất yêu quý cô ấy, bây giờ trong nhà xảy ra chuyện như vậy, giúp đỡ một chút cũng là việc